Feeds:
Posts
Comments

Archive for the ‘Sinh hoạt’ Category

Tin trong nước

Nhạc sĩ Hoàng Giác,
tác giả của Mơ hoa, Ngày về… qua đời

1

 

Nhà biên kịch Hoàng Nhuận Cầm cho biết cha của anh là ca sĩ, nhạc sĩ Hoàng Giác đã qua đời vào tối 14-9-2017 do tuổi cao sức yếu.

Hoàng Giác sinh năm 1924, quê gốc Hà Nội. Ông là người đa tài, say mê âm nhạc, thể thao. Từ khi còn là học sinh trường Bưởi ông đã tự mày mò học âm nhạc theo các tài liệu của Pháp.

Hoàng Giác sáng tác không nhiều, trong cả sự nghiệp của mình ông sáng tác khoảng 20 ca khúc. 

Hai ca khúc nổi tiếng nhất trong sự nghiệp của ông là Mơ hoa (1945) và Ngày về (1946). 

Những ca khúc này đã được nhiều ca sĩ nổi tiếng như Ngọc Bảo, Ái Vân, Mai Hoa, Anh Thơ thể hiện…

Hoàng Giác chuyên sử dụng đàn guitar, từng là giảng viên nhiều năm tại trường Trường sư phạm Nhạc – Họa. Ông còn là một ca sĩ, thường đi biểu diễn.

Nhạc sĩ Thụy Kha đánh giá nhạc sĩ Hoàng Giác dù sáng tác ít, nhưng ông là người đã đem lại sự tươi mới cho dòng nhạc Tiền chiến (1938 – 1946).

“Là người xuất hiện về nửa cuối của dòng nhạc Tiền chiến, nhưng ông Hoàng Giác đã đem lại sự tươi mới về tiết tấu, về tình cảm cho dòng nhạc này. 

Tiêu biểu là ca khúc Mơ hoa. Cách tỏ tình của ca khúc này trực diện hơn, “Cô hái hoa tươi, hãy dừng bước chân. Trên đường thầm xa, tôi nhắn cô em đôi lời…“, chứ không còn kín đáo, bóng gió như những sáng tác của các đồng nghiệp trước ông.

Ngoài ca khúc Mơ hoa, phải kể tới ca khúc Ngày về, là ca khúc Hoàng Giác viết khi ông được về quần tụ với gia đình tại Vĩnh Yên.

Ông sáng tác không nhiều, mà sau này ông chỉ dạy đàn, đi hát. Ông là một nghệ sĩ đích thực, tính cách của ông hay lắm. Ông có một người vợ Hà Nội rất đẹp”.

Con trai của nhạc sĩ Hoàng Giác, là nhà biên kịch Hoàng Nhuận Cầm cho biết gia đình đang chuẩn bị tang lễ. 

Tang lễ nhạc sĩ Hoàng Giác được tổ chức từ 9h30 đến 11h ngày 20-9-2017 tại Nhà tang lễ 125 Phùng Hưng, Hà Nội.

Chân dung nhạc sĩ Hoàng Giác chụp năm 2013 – Ảnh: NGUYỄN KHÁNH

Advertisements

Read Full Post »

 

“Chút Quà Cho Anh”

Đêm ca nhạc gây quỹ cho thương phế binh VNCH

image002 

Chút Quà Cho Anh – là những tâm tình mà đồng hương trong cộng đồng người Việt tại tiểu bang Massachusetts cùng đóng góp một bàn tay để nói lên lòng tri ân dành cho những người thương phế binh VNCH.

Hơn 42 năm từ khi CSVN chiếm lấy miền Nam cũng là bắt đầu cho nổi đau vô tận cho hàng triệu người dân miền Nam, cho những người lính VNCH, nhưng nỗi đau đớn và bất hạnh hơn vạn lần đó là nhưng người thương phế binh, với tấm thân tật nguyền, họ là những người đã và đang bị phân biệt, đối xử, kỳ thị tồi tệ nhất trong xã hội VN hiện nay. Họ phải lê lết trên những vỉa hè xó chợ để tìm cách mưu sinh. Trong tinh thần tri ân các anh, cộng đồng người Việt tại tiểu bang Massachusetts cùng với các hội đoàn và đồng hương đã tổ chức đêm ca nhạc gây quỹ quyên góp để chia sẻ một phần yêu thương cùng với những người TPB với sự yểm trợ của các linh mục tại dòng chúa cứu thế tại Saigon thông qua qua các chương trình bảo hiểm y tế, khám sức khoe tổng quát hàng tháng và những món quà nho nhỏ dành cho các anh.

 

 

Chút Quà Cho Anh

 

 

(Cảm hứng từ buổi Gây quỹ cho Thương Phế Binh VNCH ngày 9/9/2017 tại

Boston, Massachusetts)

 

Từ Boston này, xa, rất xa

Thương gửi về anh một chút quà

Quà nhỏ nhưng chứa bao tình nghĩa

Tặng những người ơn ở quê nhà

 

Các anh dũng cảm những năm xưa

Bảo vệ quê hương chống giặc thù

Hy sinh xương máu vì đất mẹ

Mang thân què, liệt, với đui mù

 

Bạo quyền đày đoạ suốt bao ngày

Thân tàn cam chịu mọi đắng cay

Lang thang, lê lết trên đường phố

Nỗi niềm tủi nhục mấy ai hay

 

Toàn thể Miền Nam nợ các anh

Nợ xương, nợ máu, nợ tuổi xanh

Người dân hải ngoại luôn ghi nhớ

Hằng mong đền đáp những ân tình

 

Boston đát lạnh nhưng tình nồng

Xa xôi, lòng vẫn nhớ non sông

Thương dân, thương nước, thương biển đảo

Đoàn kết bên nhau dựng cộng đồng

 

Mọi người nô nức đến nơi đây

Những mong đóng góp một bàn tay

Cho ngày gây quỹ thành công lớn

Để chén yêu thương được tràn đầy

 

Tiếng hát ân tình nối tiếp nhau

Gợi bao nét đẹp lẫn niềm đau

Của người lính chiến Miền Nam ấy

Ngọt ngào, cay đắng tựa tình đầu

 

Thế rồi hoạt cảnh người ăn mày

Đui mù, lếch thếch, con dắt tay

Hát dạo ăn xin nuôi đồng đội

Trách mình: nước mất, dạ rứt ray…

 

Khán giả bỗng thấy lòng quặn đau

Tưởng như sống thật ở quê nghèo

Thương người lính chiến thân tàn phế,

Bỏ tiền đây nón, cảm động sao!

 

Viết mấy dòng này gửi người ơn

Biết rằng hải ngoại vẫn chẳng hề quên

Cảm tạ quý cha Dòng Cứu Thế,

Quý thày cùng quý thiện nguyện viên

 

Nhà Dòng can đảm cho thương binh

Cơ hội gặp nhau ngọt nghĩa tình

Đến hát nhau nghe ôn kỷ niệm

San sẻ cùng nhau những nhục vinh

 

Xe lăn, xe lắc tặng các anh

Lặn lội qua vùng rác hồi tanh

Tìm gặp thăm nom người lính cũ

Sửa lại căn nhà rách chênh vênh.

 

Nhà Dòng thắng nỗi sợ bảo quyền

Thắng bao áp lực với ghét ghen

Quyết làm điều phải, điều nhân nghĩa

Mục tử nhân lành bảo vệ chiên

 

Boston xin góp một bàn tay

Cùng người thiện nguyện thật hăng say

An ủi, đỡ nâng người chiến sĩ

Vơi bớt niềm đau, nỗi đắng cay

 

Mong ngày đất nước rực bình minh

Cho hoa Công Lý với Hoà Bình

Nở rộ thắm tươi trên muôn nẻo

Chúc mừng quê mẹ được hồi sinh

 

 

 

Bác sĩ Vũ Linh Huy

Boston, ngày 9 tháng 9 năm 2017

 

Read Full Post »

ROMANCE PERDUE –  Người Tình Paris

ca khúc Chân Phương – Nguyễn Trọng Khôi trình bày

 

NguoiTinhParis

Read Full Post »

TỜ THƯ BÊN KIA SÔNG 

thơ Hoàng Lộc, nhạc Nguyễn Trọng Khôi



 

 

ToThuBenKiaSong_1

 

ToThuBenKiaSong_2

Read Full Post »

Thế giới phản ứng sau cái chết của Lưu Hiểu Ba

 

13/07/2017
nguồn: VOA

5Người dân Hồng Kông biểu tình trước Văn phòng Liên lạc Trung Quốc tại Hồng Kông, bày tỏ lòng thương tiếc nhà tranh đấu Trung Quốc Lưu Hiểu Ba qua đời, ngày 13/7/2017.

 

Ngoại trưởng Hoa Kỳ Rex Tillerson hôm thứ Năm 13/7 lên tiếng về cái chết của nhà tranh đấu cho nhân quyền Trung Quốc Lưu Hiểu Ba.

“Hôm nay tôi cùng với người dân ở Trung Quốc và trên khắp thế giới để tang Khôi nguyên giải Nobel hòa bình năm 2010 Lưu Hiểu Ba. Ông qua đời trong khi đang thọ án tù lâu năm chỉ vì đã lên tiếng thúc đẩy cải cách dân chủ một cách ôn hòa. Ông Lưu đã cống hiến trọn đời mình ra tranh đấu để đất nước và nhân loại được tốt đẹp hơn, theo đuổi công lý và tự do.”

Ngoại Trưởng Tillerson nói thêm:

“Tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc đến bà Lưu Hà, vợ ông Lưu Hiểu Ba, và tất cả những người thân yêu của ông. Tôi kêu gọi nhà nước Trung Quốc hãy phóng thích bà Lưu Hà khỏi tình trạng bị quản thúc tại gia, và cho phép bà ra nước ngoài, theo nguyện vọng.

Người đứng đầu Ủy ban Nobel ở Na Uy nói chính quyền Trung Quốc phải “chịu trách nhiệm nặng nề” về cái chết của khôi nguyên Giải Nobel Hòa Bình Lưu Hiểu Ba.

Bà Berit Reiss-Anderssen nói:

“Chúng tôi quan ngại sâu sắc về việc ông Lưu Hiểu Ba không được thuyên chuyển đến một cơ sở y tế nơi ông có thể được điều trị đúng mức trước khi căn bệnh trở nặng không cứu chữa được. Chính phủ Trung Quốc phải chịu trách nhiệm nặng nề về cái chết quá sớm của ông Lưu.”

Ông Lưu, một học giả Trung Quốc sau này trở thành một nhà bất đồng chính kiến, tranh đấu cho dân chủ, qua đời ở tuổi 61, vì bệnh ung thư gan.

Các nhóm bênh vực nhân quyền nhanh chóng lên tiếng ca ngợi những thành tựu và di sản của ông Lưu trong khi kêu gọi cộng đồng quốc tế điều tra cái chết của các nhà hoạt động dân chủ trong thời gian bị cầm tù, và kêu gọi Trung Quốc ngưng đàn áp các nhà hoạt động.

Bà Sophie Richardson, Giám đốc đặc trách Trung Quốc của Tổ chức Human Rights Watch nói:

“Ngay giữa lúc căn bệnh của Lưu Hiểu Ba trở nặng, chính phủ Trung Quốc vẫn tiếp tục cách ly ông với gia đình, đồng thời không cho ông được tự do chọn cách điều trị. Sự kiêu ngạo, sự độc ác, và sự cố chấp của nhà nước Trung Quốc thật sự gây sốc, nhưng sự nghiệp tranh đấu của ông Lưu cho một nước Trung Quốc tôn trọng nhân quyền và dân chủ sẽ tiếp tục.”

Người đứng đầu Tổ chức Nhân quyền LHQ, Hoàng Thân Zeid bin Ra’ad Zeid al-Hussein, bày tỏ “nỗi đau buồn sâu sắc” trước cái chết của ông Lưu Hiểu Ba, nói rằng phong trào nhân quyền đã mất đi một “nhà vô địch kiên định.”

Ông Salil Shetty, Tổng thư ký của Tổ chức Ân xá Quốc tế nói ông Lưu Hiểu Ba đã để lại một di sản vô tận cho Trung Quốc và cho cả thế giới.

 

Lưu Hiểu Ba, người bất đồng trực ngôn

 

4Người biểu tình ở Hong Kong khóc thương ông Lưu Hiểu Ba, 13/7/2017

 

Ông Lưu Hiểu Ba, nhà tranh đấu cho nhân quyền Trung Quốc bị bỏ tù, vừa qua đời trong một bệnh viện Trung Quốc sau một thời gian chống chọi với bệnh ung thư. Nhà văn đồng thời là nhà hoạt động 61 tuổi, đã được trao giải Nobel Hoà bình năm 2010 vì “đấu tranh lâu dài và bất bạo động cho các quyền làm người cơ bản ở Trung Quốc”. Ngay cả những ngày cận kề cái chết, ông vẫn là đối tượng của nhiều tranh luận. Phóng viên Natalie Liu của đài VOA ở Washington cho biết thêm thông tin.

Ông Lưu Hiểu Ba, 61 tuổi, qua đời tại một bệnh viện ở Thẩm Dương, nơi ông được chuyển đến từ nhà tù để được điều trị ung thư giai đoạn cuối. Những ngày cuối cùng của ông gắn liền với một cuộc tranh cãi trong công chúng về việc Bắc Kinh từ chối yêu cầu của gia đình ông, xin phép đưa ông sang Hoa Kỳ hoặc Đức để được chăm sóc.

Từ lâu, ông Lưu đã nổi danh là một nhà bất đồng chính kiến trực ngôn. Là một giảng viên đại học và nhà văn nổi tiếng về phê bình văn hoá Trung Quốc truyền thống, sự nghiệp đầy hứa hẹn của ông đã rẽ sang một bước ngoặt lớn khi ông tham gia cuộc biểu tình quy mô do sinh viên dẫn đầu tại quảng trường Thiên An Môn vào năm 1989.

Sau cuộc đàn áp dữ dội của quân đội, trong sự cố được gọi là vụ thảm sát Thiên An Môn, ông bị quy là thành phần tội phạm “bàn tay đen” và bị bỏ tù.

Sau khi được phóng thích năm 1991, ông tiếp tục kêu gọi cải cách chính trị.

Ông Lưu Hiểu Ba nói:

“Nếu có tiến bộ gì về xã hội và chính trị yso6 Trung Quốc trong 20 năm qua, tất cả là nhờ các công dân đã thúc đẩy sự thay đổi. Rốt cuộc, thay đổi sẽ xảy ra khi mà các vấn đề vẫn tồn tại và có đủ những người quan tâm”.

Năm 2008, ông Lưu và các nhà bất đồng chính kiến khác đã công bố một văn kiện có tên Hiến chương 08. Văn kiện kêu gọi chấm dứt chế độ độc đảng của Trung Quốc và thành lập một nước cộng hòa dân chủ mới.

Ông Lưu Hiểu Ba nói:

“Đối với những người trong sô chúng ta trong phong trào chống đối dưới các chế độ độc tài, một phần công việc của chúng tôi là phải đối mặt với cảnh sát, và đi tù. Như vậy, một nhà bất đồng chính kiến không chỉ cần học cách chống lại áp bức, mà còn phải đối phó với các cuộc trấn áp, và bị cầm tù”.

Ông Lưu bị kết án 11 năm tù hồi năm 2009. Một năm sau, tên tuổi của ông được toàn thế giới biết đến.

Chủ tịch Ủy ban Nobel Na Uy Thorbjorn Jagland:

“Ủy ban Nobel Na Uy đã quyết định trao giải Nobel Hoà bình năm 2010 cho ông Lưu Hiểu Ba vì đã đấu tranh lâu dài và bất bạo động vì nhân quyền cơ bản ở Trung Quốc”.

Giải thưởng ghi nhận vai trò của nhiều người Trung Quốc ở trong lẫn ngoài Trung Quốc trong việc xác lập nhân quyền phổ quát.

Ông Lưu Hiểu Ba nói:

“Nhà cầm quyền có quyền lực trong tay, họ có thể bắt giữ người, chúng ta không có quyền lực như vậy, nhưng chúng ta có thể nói chúng ta không ủng hộ điều này, chúng ta chống đối điều này”.

Khi ông Lưu qua đời, ông còn 3 năm nữa nữa mới mãn hạn tù. Người vợ chung sống với ông trong 21 năm, bà Lưu Hà, đề cập tới cuộc đời của hai vợ chồng trong một bài thơ:

“Ta thích vẽ cây, vì sao vậy?
Vì thích hình ảnh cây đứng thẳng
Người nói sống mà đứng thẳng hẳn rất mệt mỏi
Ta trả lời đúng thế
Nhưng ta vẫn phải như vậy”

 

Read Full Post »

Khôi nguyên Nobel Hòa Bình Lưu Hiểu Ba qua đời

LuuHieuBa

nguồn: VOA

Nhà hoạt động chính trị người Trung Quốc, nhà văn, Khôi nguyên Nobel Hòa Bình, Lưu Hiểu Ba, qua đời tại một bệnh viện thuộc thành phố Thẩm Dương, Trung Quốc, hưởng thọ 61 tuổi. Sở Tư Pháp thành phố Thẩm Dương ra thông báo chính thức cho biết.

Ông Lưu Hiểu Ba qua đời do căn bệnh ung thư gan, vốn được phát hiện vào tháng Năm, và được công khai hồi tháng Sáu.

Được biết đến với chiến dịch trường kỳ đấu tranh cho tự do, dân chủ của Trung Quốc, nhiều người coi ông Lưu là bậc anh hùng, trong khi ông lại là cái gai trong mắt chính quyền Bắc Kinh.

Trong suốt thời gian dài, ông đối mặt với sự sách nhiễu, quản thúc và giam cầm từ phía đảng Cộng sản Trung Quốc. Năm 2010, ông Lưu Hiểu Ba được trao tặng giải Nobel Hòa Bình, trở thành người Trung Quốc trong nước đầu tiên nhận giải thưởng danh giá này, đồng thời cũng là một trong ba người nhận giải trong lúc bị giam giữ, sau ông Carl von Ossietzky quốc tịch Đức (1935) và bà Aung San Suu Kyi người Myanmar (1991).

Lưu Hiểu Ba sinh tại Trường Xuân, Cát Lâm, năm 1955 trong một gia đình trí thức. Ông phải trải qua những năm tháng đầy biến động của nước Trung Hoa hiện đại.

Khi phong trào đấu tranh dân chủ Thiên An Môn nổ ra vào năm 1989, ông đang là học giả thỉnh giảng tại đại học Columbia, New York. Ông Lưu sau đó trở về quê hương, tham gia phong trào vốn bị đàn áp dã man bởi chính quyền Cộng sản Trung Quốc.

Ông Lưu và những nhà hoạt động khác được ghi nhận là đã có công trong việc hạn chế bớt qui mô của cuộc tàn sát bằng cách thương lượng với các binh lính có vũ trang, mở một đường thoát trong hòa bình cho hàng ngàn sinh viên đang có mặt tại Thiên An Môn.

Ông Lưu sau đó bị bắt với tội danh “đứng đằng sau giật dây phong trào Thiên An Môn.” Mặc dù không phải chịu án hình sự và được phép đi ra nước ngoài, ông Lưu bị đuổi khỏi trường đồng thời bị quản thúc tại gia nếu vẫn tiếp tục sống trong nước. Ông Lưu Hiểu Ba được chính phủ Úc cấp quy chế tị nạn, nhưng ông từ chối.

1a

Ảnh Reuters

Sau sự kiện Thiên An Môn, ông Lưu bị giam tổng cộng ba lần, nhưng vẫn tiếp tục tranh đấu cho những cải cách chính trị. Kể từ năm 1999 đến 2008, ông dành toàn bộ thời gian của mình cho việc viết văn, cũng như giúp thành lập Trung tâm Văn bút Độc lập trung Quốc, một diễn đàn cho phép các nhà văn, nhà báo tự do bày tỏ chính kiến của mình. Ông Lưu từng ba lần được bầu làm chủ tịch của tổ chức này.

Năm 2008, Lưu Hiểu Ba giúp soạn thảo “Hiến Chương 08”, kêu gọi cho nhân quyền, tự do bầu cử. Hiến chương này được cho lưu hành vào đúng ngày 10 tháng 12, ngày Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, cũng như kỷ niệm 60 năm ngày phát hành Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.

Ngay trước khi Hiến chương 08 được phát tán, Lưu Hiểu Ba bị bắt với tội danh nghi ngờ khích động lật đổ quyền lực nhà nước, chịu án 11 năm tù. Tháng 10 năm 2010, ông được trao tặng giải Nobel Hòa Bình. Tại lễ trao giải, Hội đồng Nobel của Na Uy đã đặt một chiếc ghế trống trên sân khấu thay mặt cho Lưu Hiểu Ba, do ông không được phép tham dự.

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã chỉ trích bản án mà Trung Quốc dành cho Lưu Hiểu Ba, cho rằng việc kết án những tiếng nói chính trị ôn hòa đã vi phạm những quyền con người cơ bản được quốc tế công nhận.

Liên minh Châu Âu, Đức, Pháp và nhiều nước khác cũng đồng thời bày tỏ mối quan ngại tương tự. Nhiều tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế, cùng với cựu Tổng thống Nam Phi Nelson Madela và 15 khôi nguyên Nobel Hòa bình khác, cũng đã lên tiếng yêu cầu Bắc Kinh trả tự do cho Lưu Hiểu Ba.

Năm 2009, lãnh tụ tinh thần lưu vong của Tây tạng, Đức Đạt Lai Lạt Ma, một khôi nguyên Nobel Hòa bình, cho rằng việc tù đày một người chỉ đơn giản thực hành quyền tự do biểu đạt đã đi ngược lại hoàn toàn các công ước quốc tế về quyền con người.

Ông Lưu Hiểu Ba vẫn bị giam trong tù khi tình hình sức khoẻ có những chuyển biến xấu, và chỉ được đưa vào bệnh viện vài tuần trước khi ông qua đời. Gia đình ông nhiều lần lên tiếng yêu cầu chính quyền Trung Quốc cho phép đưa ông sang Mỹ hoặc Đức để chữa trị căn bệnh ung thư gan, tuy nhiên đều bị từ chối.

Khôi nguyên Nobel Hòa bình Lưu Hiểu Ba qua đời ở tuổi 61.

(Bài viết được chuyển ngữ từ bản Anh Ngữ của ban Quan Thoại, VOA)

 

 

 

Read Full Post »

Giới Thiệu E-Book:

 

BiaThoQuynh

THƠ QUỲNH

 

Văn Nghệ Boston vừa nhận được một e-book THƠ QUỲNH tác giả Hoàng Xuân Sơn.
Xin giới thiệu cùng quý anh chị em văn nghệ và độc giả.

Anh chị em có thể download tập thơ – file PDF này qua đường link:

Thơ-Quỳnh-HXS-final

 

Xin cám ơn nhà thơ Hoàng Xuận Sơn .  Chúc anh chị em một ngày bình an

VĂN NGHỆ BOSTON

 

 

 

Read Full Post »

JULY 4th 2017

July4th

Read Full Post »

Giới Thiệu Sách Mới

NgMinhNuu2

Tập truyện ký:

THƯƠNG QUÁ SAIGON NGÀY TRỞ LẠI

 

Văn Nghệ Boston vừa nhận được tập truyện ký của tác giả Nguyễn Minh Nữu do nhà Văn Nghệ ấn hành năm 2017.
Sách có tựa đề: Thương Quá Saigon Ngày Trở Lại  là tập truyện ký trình bày những kỷ niệm của tác giả với những người bạn và khung cảnh xưa, tập trung hầu hết là Sài Gòn trải dài 264 trang.
Bìa sách trình bày trang nhã với tranh sơn dầu của Trương Vũ, phụ bản Đinh Cường, Đinh Trường Chinh.

Chân thành cám ơn tác giả Nguyễn Minh Nữu và xin được giới thiệu đến quý anh em văn nghệ cùng độc giả.

 

Văn Nghệ Boston.

Read Full Post »

SÁCH MỚI

GIỚI THIỆU SÁCH MỚI:

Văn Nghệ Boston vừa nhận được sách mới:

Bánh Mì Ai Cập, Cá Việt Nam
KHÁT VỌNG CON NGƯỜI

BanhMi_Ca

 

Sách bao gồm 75 bài chính luận và tâm bút của tác giả TRẦN TRUNG ĐẠO

Do nhà Cổ Loa ấn hành năm 2017

Khổ sách 6 x 9 inch dày 617 trang, trình bày trang nhã

Văn Nghệ Boston xin giới thiệu đến quý anh chị em văn nghệ cùng quý độc giả trong và ngoài nước

————————————————————————————————————————————-

Giới thiệu tác  phẩm

 

BÁNH MÌ AI CẬP, CÁ VIỆT NAM, KHÁT VỌNG CON NGƯỜI

 

Tác giả: Trần Trung Đạo

1

 

Gồm 75 Chính Luận và Tâm Bút, dày 630 trang của Trần Trung Đạo tập trung vào bốn chủ đề:

  1. KINH NGHIỆM THẾ GIỚI: 23 bài về kinh nghiệm Liên Xô, Đông Âu, Phần Lan, Tây Tạng, Nhật Bản, Singapore, Miến Điện, Nam Hàn, Bắc Hàn, Mông Cổ, Latvia, Lithuania, Estonia, Campuchia, Trung Cộng, Ai Cập, Cu Ba, Hoa Kỳ v.v..

 

  1. LÝ LUẬN CHÍNH TRỊ: 28 bài về kỹ thuật tuyên truyền, phản tuyên truyền, để thắng được Trung Cộng, chủ nghĩa dân túy, quan hệ Mỹ-Trung, nguồn gốc của bịnh sợ, bịnh lười, bịnh nghiện, đất, biển, đảo, rừng, cây, cá, chim và cơ chế cs v.v..

 

  1. TÌNH DÂN TỘC: 14 bài về nỗi đau Việt Nam, nỗi nhớ Sài Gòn, tình yêu nước, tổ quốc, niềm tin vào lịch sử, mất mát tuổi hai mươi, một ngôi đền có tên Việt Nam, Việt Nam có một thời thừa máu, đừng mệt mỏi, hãy làm một giọt nước v.v…

 

  1. TÌNH NGƯỜI: 10 bài về hạnh ngộ đầu năm, tình mẹ, tình bạn, tình người, mùa xuân, mùa thu, sông, biển, tâm sự của tử tù v.v..

 

Tựa: Gs Nguyễn Ngọc Bích (Phát biểu tại DC và Dallas)
Bạt: Ts Bạch Xuân Phẻ
Biên tập: Trần Trung Tín
Thiết kế bìa: Uyên Nguyên
Trình bày nội dung: Đặng Hoàng Lân – Trần Nghi Hạ
Nhạc Nguyễn Trọng Khôi – Phan Ni Tấn
Cổ Loa xuất bản lần thứ nhất tại Boston, Hoa Kỳ
Tác giả giữ bản quyền
Copyright @ 2017 Trần Trung Đạo
All rights reserved.

2

 

MỤC LỤC

  1. KINH NGHIỆM THẾ GIỚI

 

  • Suy Nghĩ Bên Đèn Đỏ Ở Nara
  • Latvia, Sức Mạnh Của Niềm Tin
  • Hiểm Họa Trung Cộng Và Bài Học Latvia
  • Ngày Cuối Cùng Cùng Của Chế Độ Cs Liên Xô
  • EstoniaVà Cách Mạng Hát Hùng Ca
  • Hiểm Họa Trung Cộng Và Bài Học “Phần Lan Hóa” (Finlandization)
  • Hiểm Họa Trung Cộng Và Bài Học Tây Tạng
  • Lý Quang DiệuVà Chính Sách Ngăn Ngừa Cs Tại Singapore
  • Chuyện Từ Vùng Biên Giới Bắc-Nam Hàn
  • Kim Jong-Un Thử Bom Nguyên Tử Và Phản Ứng Của Tập Cận Bình
  • Springsteen Và Barack Obama, Hai Cánh Én Tự Do
  • “Dân Cần Minh Bạch” Qua Kinh Nghiệm Mông Cổ
  • Tham Vọng Và Nỗi Lo Của Tập Cận Bình
  • Đảng 50 Xu Tại Trung Cộng
  • Viện Khổng Tử, Cơ Quan Tuyên Truyền Và Tình Báo Trung Cộng
  • Tại Sao Thảm Đỏ Đối Với Các Lãnh Đạo Cs Thường Là Một Vấn Đề Quan Trọng?
  • Trò Hề “Phát Biểu Trước Quốc Hội” Của Tập Cận Bình
  • Tập Cận BìnhChủ Trương Độc Chiếm Biển Đông
  • Bài Học Tranh Chấp Biên Giới Giữa Trung Cộng Và Bắc Hàn
  • LeninVà Chính Sách “Tuyên Truyền Tượng Đài”
  • Nguồn Gốc Cộng Sản Của Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 Tháng 3
  • Sáu Lý Do Giúp Chế Độ Cs Tồn Tại
  • Bài Học “Thoát Nga” Của Lithuania

 

  1. LÝ LUẬN CHÍNH TRỊ

 

  • Trung Cộng Không Đáng Sợ
  • Để Thắng Được Trung Cộng
  • “Quyền Lịch Sử” Của Trung Cộng Trên Biển Đông Là Quyền Gì?
  • Mao Và Chiến Dịch Tiến Chiếm Hoàng Sa 1974
  • Mao Và “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam”
  • Lãnh Đạo Csvn Trong Quan Hệ Mỹ-Trung
  • Mười Lý Do Nhân Dân Việt Nam Không Chào Đón Tập Cận Bình
  • Nhìn Lại Chiến Tranh Việt Nam
  • Tháng Tư: Gọi Tên Cuộc Chiến
  • Đừng Tưới Nước Lên Gốc Cây Rã Mục
  • Qua Cái Chết Của Ông Lê Hiếu Đằng, Nghĩ Về Chọn Lựa Của Hôm Nay
  • Kỹ Thuật Tuyên Truyền “Người Thật Chuyện Giả” Dưới Chế Độ Cs
  • Đất, Biển, Đảo, Rừng, Cây, Cá, Chim Và Cơ Chế Cs
  • Tìm Đâu Ra Minh Bạch?
  • Tôn Nữ Thị Ninh, Đại Biểu Xuất Sắc Của “Trí Thức Xã Hội Chủ Nghĩa”
  • Bệnh Sợ Dưới Chế Độ Cộng Sản
  • Đoàn Xe Tang Trên Đường Phố Hội An
  • Ai Sợ Ai?
  • Lãnh Tụ Và Thời Đại
  • Tượng Đài Cs, Một Gia Tài Không Ai Muốn Nhận
  • Việt Nam Không Phải Là Miến Điện
  • Nhìn Sang Miến Điện, Nhìn Lại Việt Nam Đang Thiếu Ai?
  • Fidel CastroChết, Nên Vui Hay Buồn?
  • Chủ Nghĩa Dân Túy Mỹ Và Donald Trump
  • Bệnh Nghiện Rượu Dưới Chế Độ Cộng Sản
  • Bệnh Lười Dưới Chế Độ Cs
  • Bánh Mì Ai Cập, Cá Việt Nam, Khát Vọng Con Người
  • Tổng Thống Trump Và “Chính Sách Một Trung Quốc”

 

III. TÌNH TỰ DÂN TỘC

 

  • Niềm Đau Madrid, Nỗi Nhớ Sài Gòn
  • Không Gì Thiêng Liêng Hơn Tổ Quốc
  • “Thay Đổi Nhận Thức, Thay Đổi Tương Lai”
  • Hãy Làm Một Giọt Nước
  • Nỗi Đau Sẽ Không Dứt Nếu Không Biết Tại Sao Đau
  • Đừng Để Lại Một Ngôi Đền
  • Phải Chăng Lòng Yêu Nước Đã Tới Hồi Mệt Mỏi?
  • Hãy Vững Tin Vào Lịch Sử
  • Món Nợ Tuổi Hai Mươi
  • Những Ngày Tháng Tới
  • Tiếng Hát Lộc Vàng
  • Bối Cảnh Việt Nam Qua Phim The Shawshank Redemption
  • Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Ai Sẽ Nói Thay Em?
  • Việt Nam, Một Thời Thừa Máu.

 

  1. TÌNH NGƯỜI

 

  • Hạnh Ngộ Đầu Năm
  • Thì Thầm Với Mùa Thu
  • Tình Bạn
  • Tình Người Như Mùa Xuân
  • Lễ Thọ Giới Của Một Tử Tù
  • Hai Tử Tù Và Tình Mẹ
  • Sự Im Lặng Của Biển
  • Nguyện Ước Rất Là Thơ Của Mẹ
  • Tâm Sự Với Mùa Xuân
  • Bắt Đầu Từ Đó

 

 

Tác phẩm  BÁNH MÌ AI CẬP, CÁ VIỆT NAM, KHÁT VỌNG CON NGƯỜI cũng được xem như là Chính Luận Trần Trung Đạo II. Chính Luận Trần Trung Đạo I, dày 600 trang, đã được xuất bản vào tháng 7, 2015. Để nhận một hay cả hai tác phẩm, xin liên lạc Nhà Xuất Bản Cổ Loa theo địa chỉ email: nhaxuatbancoloa@gmail.com

 

 

Read Full Post »

Nữ Thi Sĩ Minh Đức Hoài Trinh qua đời

1

Nữ Thi Sĩ Minh Đức Hoài Trinh vừa thất lộc tại miền Nam California, Hoa Kỳ.

Thọ 87 tuổi.

Tác giả 2 bài thơ, được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc “Kiếp nào có yêu nhau “và “Đừng Bỏ Em Một Mình” vừa từ giã thế gian ngày thứ Sáu ngày 9 tháng 6 năm 2017 tại Huntington Beach -California.

Đôi dòng tiểu sử thi sĩ Minh Đức Hoài Trinh.

Minh Đức Hoài Trinh tên thật là Võ Thị Hoài Trinh, bà thường lấy các bút hiệu là Hoàng Trúc, Nguyễn Vinh, Bằng Cử. Bà sinh ngày 15 tháng 10 năm 1930 tại Huế, sống ở Pháp từ năm 1953 đến 1964. Sau đó bà đến định cư tại quận Cam, Hoa Kỳ từ năm 1982.
Tên tuổi của Minh Đức Hoài Trinh không ai trong giới văn học không biết. Bà sinh tại Huế, con quan Tổng Đốc Võ Chuẩn, Ông Nội bà là Võ Liêm, Thượng Thư Bộ Lễ của triều đình. Năm 1945 Bà tham gia phong trào kháng chiến chống thực dân Pháp, sau đó Bà biết sự lợi dụng của phong trào nên bà bỏ về Huế tiếp tục học. Năm 1964 bà đi du học tại Pháp về ngành báo chí và Hán văn tại trường ngôn ngữ Đông Phương La Sorbonne, Paris đến năm 1967 bà ra trường và làm phóng viên cho đài truyền hình Pháp ORTF, lúc đó bà đi làm phóng sự nhiều nơi sôi động nhất như: Algerie và chiến trường Việt Nam. . . Năm 1972 bà được cử theo dõi và tường thuật cuộc hòa đàm Paris. 1973 Bà sang Trung Đông theo dõi cuộc chiến Do Thái, một thời gian sau bà trở về Việt Nam giảng dạy khoa báo chí tại Viện Đại Học Vạn Hạnh năm 1974-1975.
Sau biến cố 1975 bà trở lại Paris cho xuất bản tạp chí “Hồn Việt Nam” và trở lại cộng tác với đài phát thanh ORTF với chương trình Việt ngữ để tranh đấu cho những nhà cầm bút, những văn nghệ sĩ Việt Nam bị cộng sản cầm tù. Bà đứng ra thành lập Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại và vận động để được công nhân hội viên Hội Văn Bút Quốc Tế tại Rio de Janeiro, Ba Tây vào năm 1979.
Bà đã dùng ngòi bút và khả năng của mình thường xuyên tranh đấu cho các văn nghệ sĩ bị cộng sản giam cầm phải được trả tự do, ngoài những bài báo, bà còn sáng tác hơn 25 tác phẩm giá trị, trong đó có truyện ngắn, thơ…
Nhà Văn Nguyễn Quang đã thực hiện 1 tập sách rất công phu khá đầy đủ những tài liệu, bài vở và hình ảnh với tiêu đề: “Văn Nghiệp Và Cuộc Đời Minh Đức Hoài Trinh.” Nhà Văn Nguyễn Quang có đoạn viết: “Sau khi đọc quyển sách nầy người ta tự hỏi làm sao Minh Đức Hoài Trinh một con người nhỏ bé lại có thể hoàn thành trên nhiều lãnh vực trong thời gian đen tối nhất của lịch sử Việt Nam. . .Bà đã đi trên khắp 5 lục địa, bà đã vào những vùng chiến tranh lửa đạn. . .” Những đóng góp của bà với một cuốn sách nhỏ nầy chắc chắn không diễn tả hết được những gì bà đã làm cho quê hương cho nền văn học Việt Nam.

 


Các tác phẩm của bà đã xuất bản gồm có:
Lang Thang (1960), Thư Sinh (1962), Bơ Vơ (1964), Hắn (1964), Mơ (1964), Thiên Nga (1965), Hai Gốc Cây (1966), Sám Hối (1967), Tử Địa (1973), Trà Thất (1974), Bài Thơ Cho Ai (1974), Dòng Mưa Trích Lịch (Thanh Long Bruxelles, 1976), Bài Thơ Cho Quê Hương (Nguyễn Quang Paris 1976), This Side The Other Side (Occidental Press USA 1980), Bên Ni Bên Tê (truyện dài, Nguyễn Quang USA, 1985), Niệm Thư 1 (tái bản 1987), Biển Nghiệp (Nguyễn Quang USA, 1990).

 

Read Full Post »

Phân Ưu

PhamNgocLuPhanUu

 

HÌNH ẢNH TRONG ĐÁM TANG

GiadinhPhamNgocLu
Từ trái: Vợ Phạm Ngọc Lư, con gái và con trai

 

ĐÔI DÒNG VỀ NHÀ THƠ PHẠM NGỌC LƯ

Phạm Ngọc Lu_2

Nhà thơ Phạm Ngọc Lư sinh ngày 6 tháng 4 năm 1946 tại một làng nhỏ vùng Phá Tam Giang xã Vinh Xuân huyện Phú Vang tỉnh Thừa Thiên Huế. Ông học trung học tại trường Quốc Học, cựu sinh viên Viện Hán học thuộc Đại học Văn Khoa Huế. Sau khi tốt nghiệp sư phạm Qui Nhơn năm 1967, ông về dạy học ở Tuy Hòa đến năm 1975. Sau 1975 ông bỏ nghề dạy học, làm đủ nghề để mưu sinh, lòng vòng ở miền Nam. Đến năm 1995 ông một mình về Đà Nẵng, được một người bạn thơ, Ông Nguyễn Văn Gia, lúc đó là Giám độc hay Chủ nhiệm của Trung tâm Anh ngữ Đà Nẵng nhận vào dạy Anh văn. Khi đã có công việc tạm ổn định ông đưa vợ con về Đà Nẵng, mua nhà ở. Được vài năm, Trung tâm ấy giải thể. Ông mở lớp dạy Anh văn tại nhà, vợ buôn bán nhỏ, sống đắp đổi nhưng khá trọn vẹn với THƠ cho đến ngày nhắm mắt vì căn bệnh ung thư.  Bài thơ được nổi tiếng của Nhà thơ Phạm Ngọc Lư là bài Biên Cương Hành. Trong một bữa họp mặt văn nghệ thân thiện tại Huế, (năm 2009?) Nhà thơ Phạm Ngọc Lư đã đọc bài Biên Cương Hành và được Nhà phê bình Đặng Tiến nhận xét tại chỗ là một trong những bài thơ hay của thế kỷ 20.

Những ngày lâm bịnh hiểm nghèo, anh được anh Trần Hoài Thư vận động, tập hợp một số bài viết của anh chị em văn nghệ trong và ngoài nước, cho ra đời tập san Thư Quán Bản Thảo 70 chuyên đề Phạm Ngọc Lư – Biên Cương Hành – Tháng 6-2016.

Anh qua đời ngày 26-5-2017 tại Đà Nẵng, để lại Vợ, chị Nguyễn Thị Quý, người Bình Định và hai con Phạm Thị Quỳnh Thư (con gái) và Phạm Hà Giao (con trai) cùng với 2 cháu nội, ngoại.

 

Tin từ nhà thơ Uyên Hà

Read Full Post »

Giao lưu cùng nhà thơ Tô Thùy Yên

ToThuyYen

nhà thơ Tô Thùy Yên qua nét vẽ của họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi

Vào tối ngày thứ sáu 28 tháng 4 năm 2017 một buổi gặp gỡ, giao lưu cùng nhà thơ Tô Thùy Yên đến từ Houston Texas được tổ chức đột xuất tại Trung tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng Massachussetts.

Buổi sinh hoạt  gọn nhẹ với chỉ hơn 40 người tham dự nhưng đã hình thành một không khí rất thân mật dầu chủ đề có phần nghiêm trọng : Chiều Tháng Tư Đen.
Chương trình được nhanh chóng sắp xếp, ngoài phần thủ tục của buổi sinh hoạt, phần giới thiệu tiểu sử  nhà thơ Tô Thùy Yên, còn có phần phát biểu của các anh em văn nghệ và thân hữu. Trong thời gian về thăm lại Boston của nhà văn Trần Doãn Nho nhân dịp này trong phần phát biểu anh cho khán giả thấy tầm quan trọng trong những bước tiến của văn học, thi ca … sự xuất hiện các trào lưu đánh dấu những giai đoạn phát triển nền văn học nghệ thuật nước nhà. Vai trò của các nhà văn nhà thơ cùng sự đóng góp làm phát triển lịch sử văn học miền Nam Việt Nam từ bước sơ khai. Những tác phẩm cùng sự khơi mở những điểm son mới lạ trong thi ca của nhà thơ Tô Thùy Yên, đồng thời cũng nhìn nhận, đánh giá ông như một nhà thơ có tầm cỡ và được quý mến nhất của miền nam Việt Nam từ những năm 60 đến nay. Cũng giống như nhà văn Trần Doãn Nho, trong phần phát biểu của nhà thơ Chân Phương, anh đã dẫn chứng những bài thơ hay của nhà thơ Tô Thùy Yên, những câu thơ đắt giá về ngôn từ, hình tượng…sự chắt lọc ngôn ngữ và những ẩn dụ đẹp đẽ.
Chương trình còn xen kẽ những câu phỏng vấn của nhà thơ Trần Thu Miên xoáy vào ba trọng điểm:
– Sinh hoạt của nhà thơ Tô Thùy Yên khởi đầu thế nào?
– Những đắc ý và sinh hoạt thi ca ở từng giai đoạn trước thời điểm 30 tháng 4 năm 1975.
– Những thời gian bị tù đày và giai đoạn định cư ở hải ngoại.

Bầu không khí được thêm sinh động bởi một chương trình văn nghệ giúp vui của các nghệ sĩ khu vực như Nhất Chi Vũ, Hoàng Vân, Minh Xuân, Ngọc Minh, và tiếng đàn của Phong Nguyễn.

Buổi sinh hoạt đã kéo dài hơn thời gian dự trù trong niềm vui của mọi người.

Văn Nghệ Boston

Vài hình ảnh buổi sinh hoạt

Read Full Post »

CHÂN PHƯƠNG những ngày câm nín

 

 ChanPhuong (5)

 

 

  • Trần Hữu Thục

 

Tập thơ bắt đầu bằng một “tin vắn” dựng lên chân dung về “tôi”, một cái “tôi” hết sức đặc thù sau ngày Cộng Sản chiếm trọn miền Nam.

Tôi là cơn điên

Còn sống sót giữa sự vật mồ côi

(….)

Là miếng giẻ nhét vào mồm

Là mảnh vải đen bịt mắt

Là vũng máu khô

Không còn nhớ những phát đạn bắn vào đầu

(tin vắn)

“Tôi” là một hiện hữu phi-hiện-hữu: câm và nín. 

Tôi chính là sự câm nín hèn hạ của các người.

            Rốt cuộc:

Tôi không còn tiếng nói

       chỉ còn hơi thở tôi và bát cơm nhỏ của con tôi

(Tuyên ngôn của tôi)

“Tôi” ở đây là một thực thể bị thu gọn, bị bần cùng, bị tước đoạt cả trong lẫn ngoài. Tự bản thân, mỗi một “tôi” là một nạn nhân, thậm chí là một/những sự vật; hay nói cách khác, một hiện hữu bị biến thành sự vật, bị sự-vật-hóa. Không còn “tiếng nói”, chỉ có “hơi thở” và “bát cơm”. Đó là một xã hội trong đó cá nhân chẳng khác gì hơn là một chuỗi chuyển động:

            …một thực quản xếp hàng đằng sau hằng hà thực quản

            …hai bàn chân di động giữa mớ tiêu chuẩn thấp cao

            …mười ngón tay quờ quạng tìm chút hy vọng khẩu phần (tôi có nói gì đâu)

            Bằng cách sử dụng hoán dụ, bài thơ khắc họa rõ nét điển hình trong một cửa hàng mậu dịch, nhưng cũng là khắc họa đầy hình tượng một xã hội, trong đó mọi hoạt động tinh thần bị thanh tẩy toàn diện! Tất cả sinh hoạt gói gọn trong những chuyển động vô cùng “sinh vật”: một con thú tìm kiếm miếng ăn. Không hơn không kém.

Cái mà cá nhân sở hữu duy nhất (nếu còn có thể gọi là sở hữu) mà bạo lực “cách mạng” (!) không thể tước bỏ: không khí.

Ba trăm sáu lăm ngày

Là độc quyền của mặt trời chủ nghĩa

….

Phần còn lại của chúng ta

Là không khí và không khí

(tần trung ngâm 1982)

Mà ngay cái “sở hữu” đó cũng không yên, vì:

làm sao mô tả cái không gian nằm ngoài mọi không gian ấy

            có bàn tay khổng lồ cầm lưỡi dao vĩ đại

                                    xắn vào miếng thịt tí hon.

                                    (mặc niệm tôi)

            Mỗi một “tôi”, mỗi một cá nhân bị hư vô hóa ngay khi hắn đang hiện hữu.

            Những dòng thơ trên đẩy hình ảnh của một xã hội toàn trị đến chỗ tận cùng bản chất của nó.

                                                                                    ***

PhuongSinh

                                    Hình bìa: Chú thích cho những ngày câm nín (Ấn bản 1992)

 

Trong không khí của những ngày tháng Tư, đọc lại “Chú thích cho những ngày câm nín” của Phương Sinh,  tôi tưởng chừng như sống lại cả cái thời kỳ lạ lùng đó qua một thứ ngôn ngữ đan kết giữa hiện thực và trí tuệ trong một cấu trúc thơ mới mẻ. Hiện thực được chắt lọc, được vắt hết râu ria, được tinh chế để lột trần ra cốt lõi của nó. Một thứ hiện thực trí tuệ hóa. Đó là thời mà từng cái “tôi” – những cái “tôi” trong “nhân dân” thuộc phe chiến bại – bị xem là kẻ thù. Cực kỳ đen tối và cực kỳ phi lý. Đến nỗi mỗi lần nhớ lại, tưởng như tất cả là một hư cấu lớn, chỉ  nằm trí óc hoang tưởng của con người.

     Phương Sinh là bút hiệu khác của một nhà thơ tại hải ngoại hiện nay, Chân Phương.[i] Theo lời giới thiệu của nhà xuất bản, Trình Bầy, anh “là một nhà trí thức trẻ tuổi, thi sĩ, người viết truyện, viết tiểu luận và nhà biên khảo.” Trong thời gian còn ở trong nước, anh “đã sáng tác hàng trăm bài thơ được chuyền tay trong giới văn nghệ và bạn bè.” Chú thích cho những ngày câm nín là tác phẩm đầu tay của anh, gồm 56 bài, “tuyệt đại đa số chính là các thi phẩm nói trên được phục hồi từ ký ức của tác giả.” Đọc tập thơ như là đọc một bản tường trình về cuộc sống. Nhưng đặc biệt là “KHÔNG có lấy một giọt nước mắt! (…) Tất cả là căng thẳng, là trực diện, là nói xiên (…) là chữ nghĩa nho nhã, hiện thực, nóng hổi,… nhưng không một giọt nước mắt,” theo nhận xét của nhà thơ Diễm Châu. (Tiền Vệ)

            Vâng, không xúc động. Nhưng chứa chan nỗi niềm. Chất ngất suy tư. Chú thích cho những ngày câm nín trước hết là cách vận dụng chữ nghĩa. Khô, trần trụi, một mặt. Mạnh, gân guốc, khỏe, một mặt khác. Như những nhát dao chém vào hiện thực. Những phát súng bắn vào đá sỏi. Không lý giải. Chữ nghĩa tự nó phơi bày cái xã hội dửng dưng, lạnh lùng, vô cảm. Nhân vật vẫn cười, vẫn khóc, vẫn đi, vẫn đứng, vẫn chơi đùa, tắm, ngủ…nhưng chỉ là cái rộn ràng của một cỗ máy khô, chết. Động mà bất động. Cõi nhân sinh là một rừng sự vật khô, chết.

 Dẫu vậy, ngôn ngữ thơ ở đây lại vẫn là ngôn ngữ thời sự, ngôn ngữ xã hội sống. Là những sự kiện nóng hổi diễn ra hàng ngày.

bọn giàu đem vàng đô la hột xoàn                  giấu

lũ nghèo đem con cháu                                   giấu

cán bộ thiếu ăn dốt nát                                    giấu    

dân đói rách bệnh tật                                      giấu

công an thích gái ham tiền                              giấu

nhà nước tham ô bất lực                                 giấu

quốc hội tòng phạm đồng lõa                         giấu

đảng có vô số sai lầm                                      giấu

tôi nhà thơ

còn chút đau khổ với lương tri                        giấu

(xu hướng tất yếu)

Cốt lõi của bài thơ nằm trong một chữ: giấu. Con chữ đơn giản này, kỳ lạ thay, giúp soi rõ hiện tượng toàn trị Cộng Sản. Có thể nói, phương sách cai trị cộng sản là Giấu. Bằng mọi giá. Thắng lợi của họ trong thời kỳ chiến tranh, chính là kỹ thuật giấu. Giấu súng, giấu cán bộ dưới hầm. Giấu thất bại, giấu khuyết điểm. Giấu cán binh, bộ đội chết. Lúc hết chiến tranh, cũng tiếp tục giấu. Nhà nước giấu. Cán bộ giấu. Nhân dân giấu. Người người đua nhau giấu. Nhà nhà đưa nhau giấu. Hãy gọi chủ nghĩa Cộng Sản là chủ nghĩa Giấu. Nếu hành trình của nhân loại đi từ bưng bít đến mở rộng, tự do, thì chủ nghĩa Cộng Sản kéo giật lùi: từ mở đến đóng. Đóng chặt mọi cánh cửa. Đóng chặt những sai trái, những bất công, đàn áp. Bằng cách đóng chặt tư duy của mỗi cá nhân.

            Trong “tình khúc mới”, nhà thơ vẽ ra bi kịch của tình yêu dưới sự kiểm soát chặt chẽ của chế độ bằng những mác-lênin toàn tập, quốc tế ca, phim liên xô, khẩu hiệu, công an khu vực, đại biểu công đoàn, lăng bác, nhật ký trong tù, vân vân và vân vân. Bi thảm nhất có lẽ là lời dặn dò:

            chỉ xin em một điều duy nhất

            từ đây đến ngày tóc bạc da mồi         

            rủi anh có say rượu hoặc nằm mơ ăn nói lỡ lời

            em nhớ đừng đi báo cáo

            Tình cũng giấu. Yêu cũng giấu. Đúng là tận cùng bằng số! Chỉ vì, nói như Lê Đạt, hàng chục năm trước đó:

đem bục công an đặt giữa trái tim người…

                                                                                                                ***

                Đặc điểm của thơ Chân Phương là ẩn dụ nghịch – nghịch dụ. Một ví von ngược giữa ý niệm và hiện thực, giữa hiện thực và hiện thực cũng như giữa ý niệm và hiện thực. Với hình thức nghịch dụ, nhà thơ làm đậm nét thêm tính cách kỳ quái, lạ lùng của xã hội. Biến tất cả thành hiện tượng trào lộng.

            Nét nổi bật nhất của tập thơ là tính trào lộng rất riêng của nó.

Lý tưởng của nhân loại mà người Cộng Sản kêu đòi biết bao nhiêu người hy sinh hết mấy thế hệ chỉ là:

bình đẳng – nàng út bị hãm hại

lẽ phải – vua già bị soán ngôi

tự do – thằng hề đang lải nhải

(kịch mới)

Một đối chiếu đầy cay đắng, giữa khẩu hiệu, chiêu bài và hiện thực. Chúng không chỉ so le mà nghịch đảo. Thậm chí, không cái gì dính dáng đến cái gì. Chữ theo đàng chữ, nghĩa theo đàng nghĩa, hiện thực theo đàng hiện thực. Bởi thế mà:    

vứt mẹ nhân phẩm đi mà sống

tốc độ xung động thần kinh làm sao đuổi kịp lạm phát gia tăng

hãy vá víu hình hài bằng những cơn say

và đến cửa hàng quốc doanh mua chịu một lời hứa

(Thư cho bạn trong nước)

            Khó khăn ư? Không sao. Tiêu cực ư? Không sao. Thời nào chả thế. Vả lại:

dù sao cũng khá hơn nhiều so với thời khuyết sử

hãy tự trang bị thật nhiều chủ nghĩa duy vật với tối đa kiên nhẫn

mày sẽ hiểu ra tính hợp lý của mấy ký gạo

khi đã được độn đầy những hứa hẹn nhân đạo

                                    (Thư cho bạn nước ngoài)

Tốt hơn thời khuyết sử, một lời ca ngợi chế độ đầy hào phóng! Vì không ở đâu, bạn được hưởng nhiều lời hứa hơn trong chế độ xã hội chủ nghĩa. Những lời hứa cộng với rất nhiều kỹ thuật trị dân khác đã biến “tôi” – chủ thể tư duy – trở thành một thực thể sẵn sàng cống hiến tất cả. Kể cả chính bản thân mình:

tôi ký tên ủng hộ việc xây dựng trại tập trung

tôi ký tên tán thành phòng giam có trang bị hơi ngạt

tôi ký tên quyên góp nhẫn cưới của vợ chồng tôi

tôi ký tên ưng thuận cho kỹ nghệ xà phòng sử dụng mỡ của tôi với con tôi

tôi ký tên bằng lòng cho công nghiệp mỹ phẩm khai thác hàm răng mái tóc vợ tôi

tôi ký tên phấn đấu cho ban điều hành trại được vui lòng

tôi ký tên sẵn sàng chịu đựng những thử thách khó khăn hơn

tôi ký tên và vận động mọi người cùng ký (tôi ký tên)

            Nghe đầy vẻ cuồng tín! Vâng. Nhưng là một thứ cuồng-tín-tiền-chế. Hay nói theo ngôn ngữ Chân Phương, thuần hóa. Y như phản ứng có điều kiện của con chó trong phòng thí nghiệm của Pavlov:

té ra

đã X

thì X nào cũng thế

 

gõ một tiếng chuông

X sẽ đứng thẳng bằng hai chân sau

 

gõ hai tiếng chuông

X sẽ giơ hai chân trước lên khỏi đầu

 

gõ ba tiếng chuông

X sẽ bắt đầu nói

 

                                    TRUNG TÂM THÍ NGHIỆM THUẦN HÓA CHÚNG TÔI

                                                (lại nói về điều khó nói)

      Chắc không có ý niệm nào hay hơn để diễn đạt con người trong xã hội toàn trị.

            Trong một đất nước như thế, lòng người không thể tụ, mà tán. Người ta phải bỏ đất nước mà đi. Thảm cảnh vượt biên được diễn tả bằng một hình ảnh vô cùng ấn tượng và điển hình: chết chìm trên biển. Phút cuối cùng của một đời người diễn ra trong sự cô độc tuyệt đối: 

hãy quên huế sài gòn hà nội

hãy quên hộ khẩu chủ tịch phường

hãy quên công an khu vực giấy phép đi đường

hãy quên chèo quan họ cải lương

hãy quên khát vọng tự do

hãy quên tờ khai lý lịch

hãy quên vùng kinh tế mới những đêm mất ngủ hè đường

hãy quên vĩnh phú hỏa lò chí hòa côn đảo

hãy quên nước mắm gỏi bún rau thơm

hãy quên vàng đô la kim cương

hãy quên tất cả

để từ từ

chìm

xuống

                       lần thứ nhất

 

rồi

thong thả nổi lên

kiểm tra lại

chẳng còn gì ràng buộc

với thế gian

đoạn

chìm

                                   lần thứ hai

 

thanh thoát hoàn toàn

sau đó

nếu không tìm được chỗ nào

để tắp xác vào

thì đây

 

 

khoảng trống nhỏ hẹp

cuối bài thơ này

 

 

                       mày có thể

 

           lênh đênh                                                        lênh đênh

 

                                               lênh đênh mãi mãi

                                                                        (văn tế)

           

            Theo tôi, văn tế là một diễn đạt cực kỳ tinh tế, và cực kỳ bi thảm của thảm nạn vượt biên vượt biển sau tháng 4/1975. Không khí bài thơ là không khí của một trạng thái bình tĩnh đến lặng người. Không mảy may dao động, cuống quýt. Hồn nhiên như chẳng thể hồn nhiên hơn. Đoạn đầu bài thơ là một mô tả sống động cái xã hội bỏ lại đàng sau. Đoạn cuối bài thơ là một kết hợp giữa ngôn ngữ và các khoảng cách, cho ta cảm giác của một trôi nổi bập bềnh, bập bềnh đến vô tận!

            Cũng là trào lộng. Một trào lộng đau đớn !

           

 

 

 

NhöngNgayCamNin

Hình bìa: Chú thích cho những ngày câm nín (Ấn bản 2, 2005)

Chú thích cho những ngày câm nín  ra đời vì cảm hứng? Không. Vì xúc động? Cũng không. 

            Đây là những bài thơ đầy ý thức. Thoát thai từ những trải nghiệm chua chát. Của một nhân chứng. Của một phán xét. Hơn thế nữa, một cảnh giác.          

Ghi nhận cuối cùng của người đọc :

Trong tập thơ đầy cả bức bối, trào lộng, có lúc, tôi tìm thấy một quãng lặng. Nhẹ nhàng. Hồn hậu. Ngôn ngữ đột nhiên nghe mềm, non, nhẹ. Trong nỗi bức xúc vì bị tước mất tất cả đó, cũng có lúc, nhà thơ dịu giọng. Đó là lúc – và chỉ lúc đó thôi, rất hiếm hoi – anh tìm thấy lại một điều tưởng chừng cũng đã bị guồng máy toàn trị nghiền nát: ước mơ.          

những đêm tối trời

tôi đã âm thầm vùi chôn như thế nào

mớ trứng non vào cát lạnh

hy vọng một ngày rực nắng

chan hòa gió mặn trùng khơi

                                                            (tự họa)

            Nhất định nắng sẽ rực.

            Và đất nước sẽ chan hòa gió.

Mặn.

Trùng khơi!

Trần Hữu Thục        

4/2017

(viết trong những ngày tháng Tư và nhớ Boston)

[i] Có thể xem tập thơ ở trang mạng Ăn Mày Văn Chương

http://amvc.fr/Damvc/ChanPhuong/ChuThichChoNhungNgayCamNin/ChuThichChoNhungNgayCamNinTab.htm#_Toc249690292

hoặc ở Tri Âm Club:

http://triamclub.blogspot.com/2014/11/tho-chan-phuong-9.html

Read Full Post »

 

Trúc Tiên: Dáng Quê Hương In Bóng Xứ Người

Nhất Chi Vũ & Trần Thu Miên thực hiện

Mời bạn đọc tham gia vào cuộc điện đàm và bút thoại giữa Nhất Chi Vũ (NCV), Trần Thu Miên (TTM) và nhân vật chính là nghệ sĩ Trúc Tiên, người nữ gốc Mỹ Tho ( hiện đang sinh sống tại Paris ) đã đem dân ca Nam Bộ hay dòng nhạc Blues miền Nam Việt Nam sang Âu Châu và thế giới.

 

Dáng em chèo, nhớ thương theo

Đàn Ca Tài Tử bến đò Mỹ Tho

Giờ xa xôi ở phương nào

Nghe như ai hát câu hò ru nhau

(NCV)

CD __Dạ__-Trúc Tiên

NCV: “Chúng ta cùng nâng ly mừng Trúc Tiên rồi bàn về đĩa CD dân ca Miền Nam sắp phát hành tại Paris. Ông đã nghe hết các ca khúc do Trúc Tiên hát chưa?”

TTM: “Nghe rồi và có nhiều thắc mắc thú vị.”

NCV: “Nghĩ gì?”

TTM: “Thật ra trên phương diện nghệ thuật thì khó bàn vì không có căn bản.  Nhưng về mặt tình cảm văn hoá thì đây là một công trình đáng ca ngợi và ủng hộ.  Người Việt Tỵ Nạn nói riêng và Người Việt Hải Ngoại nói chung nên nhìn lại và cách tân những việc làm văn hoá quý báu như công trình thu âm của Trúc Tiên.”

NCV: “Đúng vậy. Theo tôi việc thưc hiện CD Đàn Ca Tài Tử của Trúc Tiên diễn đạt được một Dáng Đứng Ca Cổ Nhạc Việt Nam nơi Xứ Người, trong thời “vật chất hiện đại” hôm nay.”

TTM: “Ông cho độc giả biết tựa đề và vài nét về tác phẩm và tác giả.”

NCV: “Đĩa nhạc CD mới phát hành mang tựa đề “Dạ” của giọng ca Trúc Tiên. Tên tuổi rất Việt Nam, Trần Thị Trúc Tiên – Tôi gọi đùa vui là “ Chị-hai-xinh… Ca sĩ Trúc Tiên”. Giọng hát và Người và Cung cách son trẻ tha thiết “trải niềm tâm sự” ấy, kêu gọi người phương xa, nức lòng, dẫn đưa tôi về quê tôi thời sinh trưởng sông nước miền Nam, kỷ niệm biết yêu và biết… dễ thương, ớ-ơ ầu-ơ gần gũi thân thuộc, không bao giờ xa lạ đường về.  Thật là vui thích, trước khi tôi biết người ca sĩ này sang Pháp lúc 11 tuổi – tôi đã nghe đi nghe lại nhiều lần và dành giờ nghe từng bài, theo cái cảm tình đầu tiên, rất lạ, như được nghe một người ngoại quốc ân cần vui vẻ chào hỏi mình rất tự nhiên bằng Tiếng Việt.”

TTM: “Cái tựa đề rất lạ “Dạ,” có âm hưởng gì từ Dạ Cổ Hoài Lang không?

NCV: “Ẩn dụ, ý tứ, dí dỏm. Có lẽ nên dành cho Trúc Tiên trả lời câu này. Mặc dù mình đoán chừng, người làm thơ say mê Đoạn Trường Tân Thanh Nguyễn Du thế nào, thì, người viết nhạc cũng mộ mến Dạ Cổ Hoài Lang Cao Văn Lầu như thế.

Nhưng theo tôi, đĩa nhạc mang tựa đề “Dạ” mang theo cả tài năng và tâm tư của quý soạn giả Trần Ngọc Thạch, Hoàng Song Việt, Mộng Vân, Nguyễn Phương, Hoàng Thu Diệp và Ban nhạc là góp phần tối quan trọng. Các ngón đàn ứng tác sống động của Tứ tuyệt Duy Kim, Văn Môn, Huỳnh Tuấn và Thanh Hoàng. Giọng hát truyền cảm như gửi đi (phương trời thương nhớ) trọn cả tình ý Tác phẩm và cảm xúc từ trái tim Người sáng tác theo tinh thần Đờn Ca Tài Tử.

Vẫn, giọng hát sông nước miền Nam gần gũi thân thuộc không xa lạ ấy, đã nâng cao ngôi vị ca nhạc trên đất khách của giọng ca Trúc Tiên lên tươi mới hồn hậu, hiếm hoi lạ thường. Xin hỏi Trần Thu Miên trước khi nghe Trúc Tiên, ông nghe Đàn Ca Tài Tử bao giờ và đã được cuốn hút đậm nét nhất?”

TTM: “Đọc thì có nhưng nghe dường như chưa.  Lần đầu tiên tôi nghe tiếng đàn nhị cầm (đờn Cò) biểu diễn theo các điệu Đờn Ca Tài Tử là nhờ được mời tham dự một đại lễ tại Thánh Thất Cao Đài tại Boston.”

NCV: “Ah, sao lại thế?”

TTM: “Tôi đã tham dự các buổi đại lễ của nhiều tôn giáo, nhưng riêng với buổi đại lễ kỷ niệm ngày đạo Cao Đài được sáng lập đã để lại nhiều ấn tượng đẹp. Tôi không chỉ đến tham dự như một người khách nhưng đã thật sự tham gia vào các nghi thức từ đọc kinh, đến việc bái lạy như các đạo hữu khác trong thánh thất.  Đặc biệt trong buổi đại lễ hôm ấy có một nhạc sĩ Cao Đài (mời từ VN) ngồi trên ghế, một chân làm điểm tựa cho cây nhị cầm một chân thả lòng xuống sàn nhà và ông ta đã nhắm mắt kéo dây đàn theo tiếng cầu kinh của đạo hữu. Cuối lễ tôi đã lân la đến hỏi vị nhạc sĩ về thể loại nhạc ông biểu diễn trong đại lễ và được biết là ông đã đệm đàn theo các cung điệu của Đờn Ca Tài Tử.”

NCV: “Thế ông nghĩ gì về các cung điệu này?”

TTM: “Thành thực mà nói, vì trong đại lễ hôm ấy chỉ có một nhạc khí đơn sơ, đơn âm nên nghe lâu thấy ý nhạc lặp lại nhiều lần và giảm đi sự thu hút so với tính dân tộc trong buổi lễ.  Rất tiếc là chỉ có duy nhất một nhạc khí đệm nền cho buổi cầu kinh hôm ấy.  Giả như có thêm nhiều nhạc khí cả Ta và Tây thì hay biết mấy.  Nhưng mình nên trở lại vấn đề đang bàn về giọng hát Trúc Tiên và các ca khúc trong CD Dạ.  Theo ông thì CD này có sắc thái nào nổi bật?”

NCV: “CD “Dạ” cho thấy một nét một vẻ đặc sắc, rất riêng – như tôn lên một biểu tượng sống động nỗi niềm tâm sự trong đĩa hát. Ta nghe thấy nỗi niềm tâm sự ấy rất gần và càng gần hơn, nhờ giọng hát có âm sắc trung thực sáng gọn, hồn nhiên vượt ra khỏi kỹ thuật thanh nhạc “đóng khung” cảm xúc để đưa diễn cảm đến trọn phần “tâm linh” rất cao và quí của phong cách Đàn Ca Tài Tử – song hành nương theo tâm lý Nguyệt cầm (đờn Kìm), Song lan và các nét đặc trưng của âm giai điệu thức, trải qua bao đời, ví dầu… xa mặt mà không cách lòng.

TTM: “Về nhạc tính của Đờn Ca Tài Tử, có gì đáng chú ý?”

NCV: “Khi cơ quan hàn lâm UNESCO ý thức nhìn nhận giá trị Đờn Ca Tài Tử với quốc tế, loại hình nghệ thuật này vẫn-đã là vàng là son theo từng thời kỳ tách rời, hội nhập, tiếp thu, phát triển, cải tiến theo nền âm nhạc VN rất độc lập với những hệ thống nhạc lý riêng. Nhạc và Ca liền lạc Hòa /Đối /Cộng /Sinh thể hiện những tâm lý âm thanh và nét đặc trưng tuyệt hảo.

Nền Ca Cổ nhạc phong phú của Người Việt dựa trên ba (3) thang âm điệu thức nguyên thủy theo thuật ngữ vẫn có tên là, hơi Bắc, hơi Xuân và hơi Ai, tuy có chút biến đổi hoặc đảo trạng xen kẽ (Nam) trong tùy từng điệu thức. Và, ngay từ đây, từ sự tổng hợp khéo léo, các nhạc sĩ tiên phong miền Nam đã sáng tạo thêm ra một thang âm độc đáo thứ tư, đó là hơi Oán. Hơi Oán thêm vào này, định hình thể loại âm nhạc Tài Tử miền Nam dựa trên bốn (4) thang âm điệu thức. Âm giai Oán: Hò Xự Xang Xê Cống Oan Liu = Đô Mib Fa Sol La Đố … Trội vượt lên, mới mẻ, gợi hương khoe sắc, thích ứng tâm tình gần gũi tâm hồn người miền sông nước hiền hòa. Một trùng hợp ngẫu nhiên với thang âm Blues phôi thai nền Nhạc Jazz Hoa Kỳ. Ngay cả nghệ thuật ứng tác của từng thành phần ban nhạc đệm cũng rất tự do phơi phới và rất riêng.”

TTM: “Từ nãy giờ, mình bàn hơi nhiều chuyện bên lề, quên cả cô Trúc Tiên.”

NCV: “ Đúng vậy, chào Trúc Tiên, trước hết là chúc mừng cô đã can đảm đi tìm nghệ thuật trong dòng Dân Ca Nam Bộ. Lý do nào thúc đẩy cô thực hiện việc thu âm các bài dân ca nam bộ (tài tử) này ?

hình cho bài CD __Dạ__-Trúc Tiên

Trúc Tiên: “Chào hai anh và chào quý độc giả.  Thưa hai anh, Trúc Tiên chọn thu âm các bài bản tổ của Đàn Ca Tài Tử vì nhiều lý do. Thứ nhất là Trúc Tiên thấy hiện nay, hầu hết các chương trình văn nghệ trong lẫn ngoài nước hiếm khi dành cho thể loại nghệ thuật này chỗ đứng xứng đáng. Nói về nhạc cổ truyền miền Nam thì mình thường nghe những bài lý, dân ca, hò, hay vài câu vọng cổ rải rác vài nơi vào những dịp xuân về tết đến. Từ khi Unesco công nhận Đàn Ca Tài Tử –có người viết như nói theo giọng Lục Tỉnh là “đờn”– là di sản văn hoá phi vật thể của nhân loại (2014) thì trong nước nổi lên một số chương trình như thi tuyển Giọng Ca Vàng, The Voice…, nhưng thường các bài bản được chọn để thi thố là các bài điệu Vọng Cổ, một trong những điệu mới của Đàn Ca Tài Tử. Các điệu xưa hơn chút như Tứ Đại Oán, Long Ngâm, Nam Ai… vẫn chưa được nhắc nhớ thỏa đáng.

 

Đàn Ca Tài Tử không chỉ là Vọng Cổ, đó là lý do thứ nhì thúc đẩy Trúc Tiên trình bày các bài bản cổ, giới thiệu đến thính giả. Vì từ cuối thế kỷ 19, khi các nhạc quan của triều đình Huế theo hịch Cần Vương của vua Hàm Nghi xuôi Nam đã hòa Nhã Nhạc Cung Đình Huế vào nhạc lễ và cái chân chất của người miền Nam để cải biên thành những bài bản tổ ; nhưng Nhạc Tài Tử (tên gọi ban đầu) thời đó lại chỉ dành riêng cho giới thượng lưu. Mãi cho đến khoảng năm 1920 khi bộ môn ca kịch Cải Lương ra đời rồi thịnh hành thì các bài bản Đàn Ca Tài Tử mới phần nào đến với công chúng, nhưng chỉ để phụ họa, gọi là “lấy hơi” cho các câu Vọng Cổ trong tuồng Cải Lương ; vài câu Nam Ai đầu tuồng, hay nửa bài Nam Xuân phía cuối tuồng…, thế nên các điệu cổ này cho đến bây giờ vẫn chưa thân quen với quảng đại quần chúng, vì có bao nhiêu dịp được nghe trọn một bài đâu. Nói là gia tài của ông bà để lại mà mình không được thưởng thức cách trọn vẹn thì làm sao mình thương, mình hiểu để bảo tồn hay phát huy được. Vì thế, với đĩa nhạc “Dạ”, Trúc Tiên mạo muội trình bày 10 trong 20 bài tổ của Đàn Ca Tài Tử. Mong là tiếng hát của mình gợi lại chút gì thân thương trong tiềm thức mỗi người Việt tha hương, như tiếng gọi về cội nguồn. Và đó là lý do thứ ba Trúc Tiên chọn hát các bài bản Đàn Ca Tài Tử.”

TTM: “Cô có giọng văn biên khảo, nói như giảng bài. Tốt lắm.  Câu trả lời này là một bài học súc tích cho riêng cá nhân tôi.  Tuy nhiên những điều cô giải thích cũng rất hữu ich cho người còn xa lạ với nền Dân Ca Nam Bộ, nhất là loại Đờn Ca Tài Tử.  Xin cô cho độc giả  và thính giả biết Người nghệ sĩ dân ca nam bộ nào cô ngưỡng mộ?”

TT: “Câu hỏi này làm Trúc Tiên suy nghĩ nhiều hơn một chút vì trong đầu Trúc Tiên có rất nhiều tên tuổi. Nhưng sau cái “chút chút” đó thì điều quan trọng Trúc Tiên muốn chia xẻ là trong quá trình tập hát các bài bản cổ, điều Trúc Tiên ngưỡng mộ nhất nơi những nhạc sĩ và ca sĩ Đàn Ca Tài Tử là tấm lòng, vì đam mê nghệ thuật, lúc nào cũng mở rộng chào đón những ai đến với thể nhạc này.” 

 

NCV: “Cô chía sẻ với đọc giả và thính giả đôi điều liên quan đến tiến trình việc thực hiện công trình thu âm này và ai giới thiệu hay hướng dẫn cô về thể nhạc Đờn Ca Tài Tử?”

 

TT: “Mặc dù Trúc Tiên chào đời ở Mỹ Tho, là cái nôi của Đàn Ca Tài Tử, và dù đã được ông nội dạy hát cho từ thuở… mới u ơ, nhưng khi lên 11 tuổi, Trúc Tiên đã phải cùng gia đình sang định cư bên Pháp, nên khi tìm về với cội nguồn, Trúc Tiên tốn rất nhiều thời gian truy lùng bài ca, bản nhạc để tập hát cho đúng nhịp đúng điệu. May mắn là mình hiện đang ở thế kỷ 21 của công nghệ thông tin đầy tiện lợi nên Trúc Tiên có thể tìm thấy trên Internet để nghe các bản đàn của các chú bác nghệ sĩ bên nhà, như bác Ba Tu chẳng hạn. Có gì không hiểu, Trúc Tiên hỏi ; không có bài hát, Trúc Tiên xin… Có thể là do các chú bác nghệ sĩ bên nhà thương Trúc Tiên ở nước ngoài mà còn ham học hát bài bản cổ nên tận tâm chỉ dẫn. Đặc biệt, có một ca sĩ nổi tiếng (yêu cầu ẩn danh) chỉ cho Trúc Tiên từng nốt xàng, nốt xê, lúc ngân, lúc láy… Trúc Tiên hát và thâu âm theo bản đàn rồi gởi về, anh ấy nghe xong chỉ dẫn cho Trúc Tiên hát đúng hơn.

 

Sau khi đã hát đúng nhịp đúng điệu, khó nhất là tìm được ít nhất 4 cây đàn chuyên nghiệp để đàn các bài bản cổ này và là nguyên bài chứ không phải vài câu thôi. Trúc Tiên nhớ có lần liên lạc với một nhạc sĩ bên nhà, bác ấy hỏi : « Nam Ai con hát bao nhiêu câu ? » Trúc Tiên thưa “43 câu”. Bác ấy lắc đầu : « Thời này còn mấy ai đàn 43 câu mà con hát ? Mà 43 câu thì cũng đâu có ai nghe ! »

Vì chưa có kinh nghiệm nên nhạc nền phải thâu đi thâu lại nhiều lần cho đến khi đúng với bài bản. Như Trúc Tiên đã thưa ở trên, khó nhất là tìm được “chuyên cầm” Đàn Ca Tài Tử để thực hiện phần nhạc nền.

 

Sau khi thâu nhạc nền và tiếng hát xong thì đến phần điều âm (mixage) sao cho đúng “hơi cổ” cũng là một vấn đề không dễ giải quyết. 10 nhạc phẩm của đĩa nhạc “Dạ” này cũng đã trải qua lắm… bổng trầm.”

TTM: “Thật ra thì nghệ thuật, nhất là nghệ thuật biểu diễn ca khúc cổ không chỉ khó về diễn tả nhưng khó cả về mặt tạo ấn tượng và sức thu hút nguồn thưởng lãm. Xin cô cho biết Tại sao cô chọn những bài hát trong CD này?”

TT: “Thưa hai anh, với các bài bản tổ của Đàn Ca Tài Tử thì quan trọng nhất là “điệu”, sau đó mới đến câu chuyện mà soạn giả muốn lồng vào các điệu đó. Nên Trúc Tiên chọn điệu trước. Cũng như bên tân nhạc, có “tông” trưởng hoặc thứ, thì bên cổ nhạc miền nam chúng ta có “hơi Bắc” vui nhộn, “hơi Nam” se buồn và “hơi Oán” thống thiết.Ví dụ, các điệu Xàng Xê, Long Ngâm, Ngũ Đối Hạ thuộc hơi Bắc, âm hưởng mạnh mẽ, hùng hồn thường dùng trong những buổi tế lễ mang tính cách trang nghiêm. Các điệu Nam Xuân, Nam Ai, Nam Đảo thì là hơi Nam với cung cách ung dung, nhẹ nhàng, có buồn thì man mác, thường được dùng để kể chuyện. Trong khi các điệu Tứ Đại Oán, Phụng Cầu, Phụng Hoàng, thuộc hơi Oán nên dòng nhạc uỷ mị, buồn đứt ruột.”

NCV: “Trong các lãnh vực từ  học vấn, kinh doanh, chính trị, hay nghệ thuật, ngoài các bậc thầy, người ta thường có người hướng dẫn và nâng đỡ, tiếng Anh gọi là Mentor, Ai là người khuyến khích hay nâng đỡ cô thực hiện công trình thu âm này?”

TT: “Người đầu tiên thuyết phục Trúc Tiên thực hiện đĩa nhạc “Dạ” này không ai khác, chính là “Anh Nhà” của Trúc Tiên, và cũng là người khuyến khích, nâng đỡ tinh thần khi Trúc Tiên gặp trở ngại. Ngoài ra, còn nhiều, nhiều người nữa…”

NCV: Ôi, ai có duyên may hơn! Cho tôi gửi lời chào thăm người bạn hòa nhã hiền lành, nhà thơ nhạc sĩ Vũ Hạ, mừng anh và ca khúc mới Tiếng Chuông Ngân vừa hoàn tất rất ưng ý.

TTM: “Tôi không phải là nghệ sĩ biểu diễn nghệ thuật, nhưng đọc về sinh hoạt của các nghệ sĩ, nhất là các ca sĩ, việc thực hiện một công trình thu âm ca khúc không đơn giản.  Xin cô Kể lại vài kỷ niệm hay sinh hoạt trong thời gian thực hiện công trình thu âm cho các bài hát trong CD Dạ.”

TT: “Thưa hai anh và quý độc giả, Trúc Tiên xin kể lại kỷ niệm nho nhỏ vui vui nhưng rất trân quý của Trúc Tiên vì là lần đầu tiên trong đời đặt chân đến phòng thâu – trước đó, tất cả liên lạc về các vấn đề kỹ thuật, gởi nhạc nền… đều qua điện thư (email) – đó là khi mới vừa bước qua ngưỡng cửa của Studio Bảy Nốt Nhạc tại Sài Gòn, cạnh nhà thờ Tân Sa Châu, Trúc Tiên tự giới thiệu thì thấy mọi người cứ trố mắt ra nhìn mình, vẻ ngạc nhiên và có phần lúng túng. Gương mặt lúc đó của các anh chị chuyên viên phòng thâu giờ Trúc Tiên vẫn còn nhớ rõ mồn một. Thân thiết hơn sau những ngày thâu âm, các anh chị mới kể lại là lúc đó các anh chị ấy đang chờ Trúc Tiên với hình ảnh một phụ nữ đứng tuổi, tóc dài, bận áo bà ba, mang guốc không chừng…, chứ không phải tóc ngắn con trai, ăn mặc tân thời và nhất là còn nhỏ tuổi (!) Có một điều vui nữa là về cách phát âm. Trúc Tiên ở bên Pháp từ bé nên phát âm các vần “đ” và “t” kiểu ảnh hưởng tiếng Pháp, không giống người Việt thuần túy.Thế nên anh chuyên viên kĩ thuật ghi âm đã phải mất khá nhiều thời gian tập Trúc Tiên phát âm sao cho đúng. Cứ hễ mỗi lần hát đến những âm đó là Trúc Tiên lại luống cuống, lọng ngọng. Nói trong bụng là phải chi biết trước sẽ chỉ chọn những bài hát không có hoặc ít các vần “đ”, “t” cho an thân !”

NCV: “Hát có nghĩa là mang lời ca và dòng nhạc vào trái tim người nghe. Chính ca sĩ phải có khả năng hoà chính trái tim và tâm hồn mình vào lời ca điệu trước thì mới làm rung động được con tim và tâm hồn người nghe.  Cô nghĩ gì khi hát và diễn tả những bài hát này?”  

TT: “Thưa, sau phần chọn theo hơi điệu, mỗi bài hát Trúc Tiên chọn đều gắn bó với tâm tình mà Trúc Tiên muốn gởi qua tiếng nhạc lời ca. Như bài Quan Âm Thị Kính điệu Xàng Xê, mỗi lần Trúc Tiên buồn vì có người nghĩ oan cho Trúc Tiên, Trúc Tiên sẽ hát bài này để vuốt ve nỗi buồn, nhắc mình tự chịu đựng vì hình như không có nỗi oan nào hơn oan tình của Thị Kính. Khi hát bài Tình Bằng Hữu điệu Nam Đảo là lúc Trúc Tiên nhớ về quê nhà, mong ước được gặp lại bạn bè thuở nhỏ đánh đũa, nhảy dây. Các bài  Nam Quốc Sơn Hà điệu Long Ngâm hay Hồn Thiêng Sông Núi điệu Ngũ Đối Hạ, Trúc Tiên hát để nhớ đến tổ tiên với bao khó nhọc gầy dựng và để lại những gì tốt đẹp nhất cho chúng ta, chúng ta có bổn phận gìn giữ, như Đàn Ca Tài Tử nói riêng, văn hóa hoặc hơn nữa là tổ quốc nói chung.” 

 

TTM:Cô cho biết đôi điều về kinh nghiệm học thuật và sinh hoạt nghệ thuật của cô.”

TT: “Thưa, ngoài âm nhạc ra thì Trúc Tiên rất thích và có chút ít năng khiếu về hội hoạ nên thường giúp vẽ bìa sách, bìa đĩa nhạc (CD)… cho bạn bè cũng như các cộng đoàn như Ban Tu Thư Giáo Xứ Việt Nam Paris, Hội Nhạc Sĩ Công Giáo Việt Nam Hải Ngoại… Trúc Tiên cũng đã nhiều lần trang trí sân khấu cho những buổi văn nghệ của các cộng đoàn người Việt ở Paris. Thỉnh thoảng Trúc Tiên cũng làm thơ viết văn để không quên tiếng Việt và chia sẻ vui buồn với bạn bè.”

 

NCV: “Cô còn dự kiến gì trong tương lai gần?”

TT: “Thưa quý anh, như con cháu kể lại chuyện ông bà, Trúc Tiên mong ước được kể lại “câu chuyện Đàn Ca Tài Tử” bằng lời ca tiếng nhạc đến với các cô bác, các anh chị, không chỉ ở Pháp, mà khắp các nơi để kêu gọi mọi người chung sức góp tay góp tiếng làm sao để một thể nhạc dân tộc không bị thất truyền. Thế nên, ngay từ bây giờ Trúc Tiên bắt đầu cuộc hành trình, trước hết là các quốc gia thuộc châu Âu như Na Uy, Đan Mạch, Đức… ; sau đó mong rằng sẽ được gửi tiếng hát đến những châu lục khác như Úc, Mỹ…” 

 

TTM & NCV: “Chúng tôi cảm ơn cô.  Cầu chúc cô tràn đầy ơn phước Quê Mẹ. Chúng tôi là đồng hương xa quê nhà nhất là đồng hương Miền Nam được nghe cô qua những bản dân ca đắc ý đã phát sinh ra từ miền đất phì nhiêu mầu mỡ của Việt Nam.  Chúng tôi hy vọng rằng dựa vào nền tảng nghệ thuật của Đàn Ca Tài Tử, các nhạc sĩ sẽ sáng tạo những ca khúc mới với tiến trình âm giai mới, hòa âm và được trình tấu phụ họa bằng những giàn nhạc giao hưởng tân kỳ. Các ca sĩ cũng có thể hát nhiều bè theo những nhịp điệu mới.  Cảm ơn quý độc giả đã theo dõi cuộc điện đàm và bút thoại này của chúng tôi.”

Kính mời quý vị thưởng thức một ca khúc tiêu biểu trong CD “Dạ” – Khúc Nhạc Uyên Ương – Soạn giả Hoàng Song Việt – Tiếng hát Trúc Tiên.

 

 

Quý vị muốn có CD “Dạ” xin tùy nghi liên lạc địa chỉ xuất bản phát hành: Vũ Hạ, 3 rue Aristide Maillol – 78370 Plaisir – France. /Email: tranh@orange.fr /Phone: 0646610446 /Đa tạ.

Nhất Chi Vũ & Trần Thu Miên

Boston

Read Full Post »

ThuMoi

Read Full Post »

SÁCH MỚI

GIỚI THIỆU SÁCH:

MayNotPhuHoa

Văn Nghệ Boston vừa nhận được thi phẩm Mấy Nốt Phù Hoa của tác giả Hoa Văn. Sách do nhà Cội Nguồn ấn hành khổ sách 5.5 x 8.5 inch . Sách trình bày 210 trang bao gồm những bài thơ mới và những bài thơ xướng họa của các nhà thơ thân hữu.

Văn Nghệ Boston xin được trân trọng giới thiệu đến quý độc giả.

 

Văn Nghệ Boston

Read Full Post »

 Sợ hãi, hy vọng và trục xuất

 

Nguyên bản: Fear, Hope and Deportations

Tác giả: Mary Jordan, Kevin Sullivan và Scott Clement.
Hình ảnh: Linda Davidson 
(Washingtonpost ngày 18/3/2017)

Dịch: Trần Doãn Nho

 

(Lời người dịch: Trên các trang mạng cũng như qua các email, những người ủng hộ Trump và chống Trump vẫn còn tiếp tục tranh cãi nhau, có khi rất dữ dội, thậm chí đi đến chỗ mắng mỏ nhau đủ điều. Bài báo này cũng là chuyện chống Trump và ủng hộ Trump, xuất hiện trên một tờ báo được xem là có khuynh hướng chống-Trump, Washingtonpost. Nhưng khác một điều, nó kể lại một câu chuyện với những chi tiết rất đời thường, rất cụ thể, rất đơn giản. Nó cho thấy nước Mỹ vần tồn tại những vấn nạn, mà dù Trump hay Hillary hay một ai khác – và dù tại vị một hay hai hay ba… nhiệm kỳ tổng thống – cũng không thể giải quyết được ngay và giải quyết một lần là xong xuôi. Phóng sự này nêu lên một trong những vấn nạn đó: chuyện di dân. Xin mời.)

 

1

(Bà Estes đang xem hình ảnh cũ)

                                               

Vào lúc 4 giờ 30 sáng trong một ngày thứ hai lộng gió, Tamara Estes uống một viên B12 để có thêm năng lực và uống thêm dầu cá để trị chứng viêm khớp ngón tay.  Dù uống thuốc ngủ hàng đêm, bà luôn luôn thức dậy sớm trước khi mặt trời mọc, sẵn sàng đi làm, một việc làm nhắc nhở về những điều khiến cho bà tức giận về nước Mỹ.

Bà là tài xế lái xe chở học sinh trên tuyến đường đi ngang qua khu Bắc Texas, nơi gồm toàn là người Mễ Tây Cơ cư trú bất hợp pháp. Bà đón khoảng chừng 100 [học sinh là] con cái họ và chở chúng đến các trường công lập được tài trợ bởi những người Mỹ đóng thuế. Trong đó có bà.

2

(Gia đình Nevarez, từ trái: con gái, Nevarez (cha), Rainier (con trai), Reyes (mẹ)

 

Sống cạnh nhà bà là một gia đình di dân, và khoảng thời gian trước lúc rạng đông, họ cũng thức dậy khuya động ồn ào. Khi người cha rời nhà đi làm ở một công trình xây cất nào đó, thì bà mẹ chiên trứng và đổ vào món bánh bắp nóng. Họ đã làm việc ở Mỹ cả hai thập niên chẳng có giấy tờ hợp pháp, nhưng bốn đứa con của họ được sinh ra ở đây và do đó, là những công dân Mỹ – hay, như Estes và tổng thống Trump thường gọi, đó là những “đứa bé mỏ neo” (anchor babies). Đứa lớn nhất, Rainier Corral, 15 tuổi, ra khỏi giường mang theo cặp sách và hộp kèn trumpet. Cậu ta là một đứa bé rắn chắc nặng 188 pound, chơi cho đội bóng bầu dục trường trung học, một học sinh xuất sắc muốn theo học ngành cơ khí tại trường Texas A&M. Gia đình của cậu luôn luôn tin ở vùng đất hứa Mỹ, nơi họ đã dành dụm đủ tiền để mua một căn nhà riêng và là nơi con cái đi học những trường tốt. Nhưng bây giờ khi [tổng thống] Trump dọa sẽ trục xuất hàng triệu người – và ngay cả thay đổi luật vốn đã cho con cái họ quốc tịch Mỹ -, họ rất sợ hãi.

Trong lúc đó, bà Estes lại tràn đầy niềm hy vọng. Đã nhiều năm rồi, bà cảm thấy bà đang sống trong một Giấc Mơ Mỹ nghịch đảo, cuộc sống bà cứ tụt hậu, mà bà tin rằng một phần là do những di dân bất hợp pháp đã lấy đi những việc làm tốt và khiến bà đóng thuế nhiều hơn. Giờ đây khi Trump hứa hẹn “lấy lại xứ sở của chúng ta”, bà nghĩ là cuộc sống bà sẽ khá hơn.

Đó chính là lý do chia rẽ họ ngay lúc khởi đầu của kỷ nguyên Trump: để cho một tổng thống giữ đúng lời hứa với hàng triệu cử tri da trắng thuộc giai cấp thợ thuyền bầu cho mình như Estes, Trump đe dọa trục xuất hàng triệu di dân thợ thuyền giống như gia đình ở nhà kế cận.

 

Những đứa bé mỏ neo

                    

Trên quãng đường 20 dặm đến trạm xe nhà trường, khi lái xe, bà thường lắng nghe chương trình phát thanh có xu hướng bảo thủ, nơi bà thu lượm hầu hết tin tức trong ngày.  Bà vặn làn sóng 660 AM để lắng nghe Mark Davis, một xuớng ngôn viên nổi danh ở Texas, ca ngợi Trump, bài bác những kẻ có xu hướng tự do và khiến cho bà hoài nhớ lại những tháng ngày đẹp đẽ hơn trước đó. Bà nói: “Tôi mong chúng tôi có thể trở lại thời kỳ khi chúng tôi có thể sống mà không phải bon chen lo lắng gì.” Bà Estes bây giờ 59 tuổi, ly dị, và kiếm được 24 ngàn mỗi năm. Với bốn ngày nữa mới có lương mới, bà chỉ còn đúng 118,72 đô la trong trương mục ngân hàng. Số lương mà bà kiếm được hơi quá nhiều để đủ điều kiện hưởng hầu hết trợ cấp chính phủ, nhưng lại quá ít để mua bảo hiểm sức khỏe với giá quá cao hàng tháng và những khoản khấu trừ ngoài khả năng. Khi bà bị gãy cánh tay năm rồi, bà bó lại bằng một thanh nẹp 15 đồng mua ở tiệm thuốc tây và  uống thuốc giảm đau cả tháng.

Theo cách nhìn của bà, đời sống có vẻ dễ dàng đối với những di dân Mễ bất hợp pháp hơn những người Mỹ da trắng giai cấp công nhân phải đóng thuế. Khi đời sống của bà trở nên khó khăn hơn, bà tin rằng của cải của những “kẻ bất hợp pháp” lại tăng lên và bà phải trả giá cho điều đó. [Điều đó] ít làm bà cay đắng hơn là “những dứa bé mỏ neo”, chúng đuợc hưởng những phúc lợi của chính phủ, kể cả Medicaid, được đi học trường công và được trợ giúp thực phẩm.  Bà Estes phẫn nộ vì phải trả giá cho tấm lưới an toàn của họ trong khi bà cảm thấy bà chẳng có gì. Bà nói, “Tôi không thể kéo hoàn cảnh tôi lùi lại thời gian 20 năm trước. Một phần là do lỗi của tôi. Một phần [khác] thì không do tôi.”

Chính phủ Hoa Kỳ đã cấp “quốc tịch do sinh đẻ” (birthright citizenship) cho những đứa bé sinh ra trên đất Mỹ, bất chấp tình trạng pháp lý của cha mẹ chúng, ngay từ sau cuộc Nội Chiến [1861-1865]. Quốc hội và các tiểu bang đã thừa nhận Tu Chính Án thứ 14 ghi vào Hiến Pháp vào năm 1868, chủ yếu là bảo đảm quyền công dân cho những người nô lệ vừa được giải phóng.

Trên ba thập niên vừa qua, ngoại trừ Canada, các nước có nền kinh tế phát triển trên thế giới đã bãi bỏ hay hạn chế cấp quyền công dân do sinh đẻ giữa lúc làn sóng di dân và tỵ nạn tăng cao. Nhưng ở Hoa Kỳ, mọi thứ vẫn duy trì như cũ. Năm 2014, 7% những trẻ con ra đời ở Mỹ – khoảng 275 ngàn  – là con cái của những người cư trú bất hợp pháp, theo Pew Research Center, một cơ quan thăm dò dư luận phi đảng phái. Ở Texas, những di dân không giấy tờ chiếm đến 1/4 tất cả các ca sinh nở được Medicaid tài trợ vào năm 2015 – hơn 54 ngàn trẻ sơ sinh – theo số liệu từ Sở Dịch Vụ Y Tế Texas (Texas Health and Human Services Commission). Cái giá phải trả của những người thọ thuế là 116 triệu đô la. Những người bảo vệ quyền công dân do sinh đẻ cho rằng hội nhập những di dân dự phần vào cái đã khiến cho Hoa Kỳ trở thành một quốc gia ngoại hạng, và do đó, phủ nhận quyền công dân của những trẻ con này sẽ tạo ra một số lượng lớn trẻ sơ sinh sống ngoài vòng pháp luật. [Trong lúc đó], những người chỉ trích thì cho rằng điều đó sẽ khuyến khích thêm số di dân bất hợp pháp và làm tiêu hao tài nguyên quốc gia.

 

3

(Bà Tamara Estes đang cho gà ăn)

 

Bà Estes thích thú nghe Trump tấn công tình trạng quốc tịch do sinh đẻ trong cuộc vận động tranh cử khi ông phát biểu, “Một phụ nữ có thai. Đợi được chín tháng, bà ta bước qua biên giới, bà ta sinh con ở Mỹ, và chúng ta phải chăm sóc đứa bé này trong vòng 85 năm. Tôi không chấp nhận điều đó.”  Các thăm dò dư luận cho thấy đại đa số người Mỹ chống đối việc trục xuất hàng loạt, nhưng những người ủng hộ nòng cốt của Trump tỏ ra rất kiên định về điều đó: theo thăm dò gần đây của CNN/Kaiser, 55 phần trăm những người da trắng không có bằng đại học muốn tất cả mọi người sống trong xứ sở này một cách bất hợp pháp phải bị trục xuất.

Nhìn vào đâu, bà Estes cũng đều được nhắc nhở rằng xứ sở của bà đang thay đổi. Số ghi danh học ở Texas của những người da trắng giảm xuống dưới 30%. Học sinh Tây Ban Nha chiếm đa số. [Cơ quan thăm dò] Pew [Research Center] ước tính hơn 13% các học sinh Texas là con cái của những di dân bất hợp pháp. Bà Estes muốn có một công việc có lương cao hơn nhưng rất khó kiếm lúc này đối với những ai chỉ biết nói tiếng Anh. Câu hỏi đầu tiên cho bất cứ cuộc phỏng vấn tìm việc nào là “anh/chị có biết nói tiếng Tây Ban Nha không?” (Habla español?) Bởi thế khi Trump bắt đầu nói chuyện về việc trục xuất những di dân bất hợp pháp, những người vốn “trực tiếp ganh đua với những công nhân Mỹ ở thế yếu” [theo cách nói của Trump], bà Estes đi tham dự những cuộc vận động của ông và mang về tấm bảng hiệu quảng cáo cho Trump cắm ngày trước bồn cỏ nhà bà. Bà bắt đầu được biết với tên “Trump Lady” (Bà Ủng Hộ Trump) trên xe buýt trường do bà lái, chiếc xe, vào buổi sáng thứ hai này, khi đến gần nơi trạm dừng đầu tiên,[bà nhìn thấy] một bé gái nhỏ nhắn thu mình trong chiếc áo choàng xám với chiếc cặp sách sau lưng, nói bằng tiếng Anh với bà mẹ chỉ biết nói tiếng Tây Ban Nha: “Con yêu mẹ!”

Trong vòng hai tiếng đồng hồ, bà Estes đón khoảng vài chục học sinh. Trên những ghế ngồi ngay sau lưng bà, bọn chúng trò chuyện với nhau bằng tiếng Tây Ban Nha, thứ ngôn ngữ mà bà không hiểu. Bà cảm thấy lòng sôi sục giận về những đồng tiến thuế mà bà phải đóng để trả cho việc học hành của chúng. Nhưng tính bà vốn yêu thích trẻ con, và bà không muốn bị mất việc làm. Cho nên, [dằn lòng ] bà mỉm cười và nói một câu vốn được lập đi lập lại nhiều lần:

“Nhớ cẩn thận khi bước xuống xe. Chúc tất cả các em một ngày tốt đẹp.”

 

Giá cả và đóng góp

           

Khi bà Estes bắt dầu đi làm, Rainier đang ở trong bếp nhà bên cạnh, kiểm tra điện thoại xem có tin tức gì mới không. Mẹ cậu, chị Azucena Reyes, 34 tuổi, hỏi cậu bằng tiếng Tây Ban Nha trong khi đang làm món trứng trên bếp: “Có uống cà phê không con?”  “Không, mẹ,” cậu trả lời bằng tiếng Anh, trong lúc đẩy cốc cà phê đi để xem tin tức của trang mạng “Young Turks” trên YouTube, nhìn thấy tựa đề nổi bật: “Đội Trục Xuất của Trump đã ra quân.”  Rainier ra đời 4 tháng sau khi [mẹ cậu,] chị Reyes, lúc đó 18 tuổi, nhập cảnh Hoa Kỳ bằng một hộ chiếu du lịch, hy vọng mang lại cho đứa con chị một đời sống tốt đẹp hơn đời sống mà cậu sẽ phải có trong một thành phố nhỏ nghèo nàn ở Durango, Mexico. Cậu luôn luôn cảm thấy mình là một người Mỹ hoàn toàn, chẳng khác gì với những bạn da trắng cùng lớp. Nhưng bây giờ, trong cái quận hạt đã bầu cho Trump đến 83%, bỗng nhiên, cậu nghe người ta nói như tát vào mặt: “Cút về xứ mày đi” hay “Đi cắt cỏ đi.”      

Tiếng đồn trục xuất lan khắp. Một người bạn nói với Reyes rằng những viên chức trục xuất đã bắt người tại chợ Walmart. Những người khác thì nói việc đó xảy ra ở một tiệm khác. Hay tại các rào chắn ngoài đường. Toàn gia đình bây giờ ở nhà thường xuyên hơn nhưng hôm qua vẫn đi nhà thờ, nhập cùng với cả 1400 người khác tại một thánh lễ công giáo sử dụng tiếng Tây Ban Nha. Vị linh mục của họ nói có nhiều người hơn đã bỏ đi lễ, sợ rằng các viên chức đặc vụ liên bang có thể đang giám sát nhà thờ. Chị Reyes cũng lo lắng nhưng chị nói chị và gia đình chị đồng ý cho phỏng vấn về câu chuyện vì họ muốn người ta hiểu rõ hơn những người di dân vốn đang bị đe dọa trục xuất. Chị nói, giữa quá nhiều “sự bất trắc và sợ hãi, tôi hy vọng chúng tôi có thể làm một số điều tốt.”

            Đối với Rainier, những gì đang xảy ra thật không công bằng. Người Mỹ thuê những người bất hợp pháp xây nhà cho họ, gặt hái mùa màng cho họ, cắt cỏ vườn tược cho họ, rửa chén đĩa cho họ. Họ cảm thấy hạnh phúc khi làm những việc nhọc nhằn, lương thấp chẳng ai muốn. Bù lại, họ thích được sống không sợ hãi vì phải bị trục xuất. Rainier tin rằng những gia đình giống như gia đình cậu đang là nguyên nhân cho những vấn đề mà họ không tạo ra. Cậu nói, “Hầu hết trong số họ là những người bình thường đang cố tìm cách có một đời sống tốt đẹp hơn. Trục xuất những người có hồ sơ tội phạm thì không sao. Còn trục xuất những gia đình không làm điều gì sai trái thì là chuyện khác.”

           

4

(Rainier đang chơi đàn)

 

Tổng thống Trump lý luận rằng những di dân bất hợp pháp cướp công ăn việc làm của những người công nhân Mỹ, hạ thấp tiền lương của họ và là gánh nặng cho chính phủ. Các nghiên cứu xác nhận điều này có phần đúng, ít nhất là trong ngắn hạn. Năm rồi, một cuộc nghiên cứu kỹ lưỡng do “Học Viện Khoa Học Quốc Gia” (National Academies of Sciences) thực hiện tìm thấy rằng những công nhân không giấy tờ có thể hạ thấp luơng bổng chút ít đối với loại công việc ít đòi hỏi kỹ năng. Nhưng cuộc nghiên cứu đó cũng cho thấy “từ ít đến chẳng có hiệu quả tiêu cực nào trên lương bổng nói chung và trên công việc của những người công nhân Mỹ trong dài hạn.” Cùng một nghiên cứu cho thấy rằng những di dân mới đến là gánh nặng cho những người trả thuế, nhất là chi phí giáo dục con cái họ. Nhưng những đứa trẻ này, và con cái của họ về sau, không những đã bù vào khoảng chi phí đó, mà còn đóng thuế cho tiểu bang và cho các chính quyền địa phương nhiều hơn là các dịch vụ mà họ thụ hưởng. Hầu hết những nhà kinh tế không quy cho những di dân bất hợp pháp về sự suy đồi của giai cấp công nhân Mỹ. Họ lý luận rằng những di dân đó làm gia tăng tài sản quốc gia bằng cách trám vào những việc làm lương thấp không ai muốn, góp phần hạ thấp giá cả của nhiều hàng hóa và dịch vụ.

            Cha mẹ của Rainier đã nhiều năm làm công việc lau chùi nhà cửa, làm công nhân trong một nhà máy keo dán, lắp đặt phòng tắm, lót gỗ chân tường. Bốn năm trước, họ thu góp tiền tiết kiệm mua một căn nhà nhỏ bị nhà băng kéo, trả 40 ngàn đô la tiền mặt. Bây giờ họ trả thuế tài sản 1,400 đô la hàng năm. Họ khai thuế lợi tức liên bang khoảng chừng 30 ngàn nguyên năm, bao gồm cả phần tiền giữ lại cho An Sinh Xã Hội và Medicare – những phúc lợi mà có lẽ họ không bao giờ nhận được. Tính trên toàn quốc, nhưng di dân bất hợp pháp trả khoảng chừng 11,7 tỷ đô la hàng năm thuế lợi tức tiểu bang và địa phương, thuế mua bán và thuế tài sản, kể cả 1,5 tỷ ở Texas, theo số liệu của “Viện Nghiên Cứu Thuế Khóa và Kinh Tế” (Institute on Taxation and Economic Policy). Và hơn 4 triệu người không có số An Sinh Xã Hội – hầu hết đều là di dân bất hợp pháp – nạp thuế lợi tức liên bang bằng cách sử dụng số “Căn Cước Thuế Cá Nhân” (Individual Taxpayer Identification) do “Sở Thuế Liên Bang” (IRS) cấp phát.

            Gia đình Rainier đã cố gắng hợp pháp hóa tình trạng di dân của họ trong vòng hai thập niên qua. Từ năm 1997, cha cậu, Nicolas Nevarez, 38 tuổi,  đã nạp đơn xin cấp một thẻ thường trú nhân xuyên qua thân phụ mình, một công nhân bất hợp pháp được cấp quốc tịch theo chương trình ân xá 1986 của tổng thống Reagan. Năm ngoái, chính phủ Hoa Kỳ phát hành chỉ 801 giấy thị thực nhập cảnh thuộc diện của anh – một người lớn Mễ có gia đình, con của một công dân Mỹ – trong một danh sách chờ hơn 240 ngàn người. Luật sư của Nevarez bảo anh phải kiên nhẫn. Nevarez nói, “Tôi cố gắng làm đúng thủ tục mọi việc. Nhưng đã 20 năm nay rồi mà?” [không thấy kết quả]

            Nevarez và Reyes không có bảo hiểm sức khỏe và thường lo sẽ bị bệnh, mặc dầu con cái họ lại được hưởng Medicaid. Khi Rainier cần mổ đầu gối năm rồi, cậu được bao trả toàn bộ chi phí. Cha mẹ cậu nói cậu nên xem trọng cơ hội mà cậu có khi sống ở Hoa Kỳ – và cậu đã nghe lời. Nhưng cậu không biết làm sao để trả tiền học đại học, cho nên, cậu nghĩ đến chuyện đăng ký vào quân đội Mỹ ngay sau khi hoàn tất trung học. “Đó là xứ sở tôi và tôi muốn phục vụ,” cậu vừa nói  vừa xách hộp đựng kèn và cặp sách rồi đi học.

 

Tụt xuống từ giai cấp trung lưu

 

Sau khi chấm dứt chuyến đưa đón sáng, bà Estes đậu chiếc xe buýt vàng và bấm giờ nghỉ. Lúc đó là 9 giờ sáng. Chuyến chiều bắt đầu vào lúc 2 giờ 30. Quá tốn xăng lái đi lái về, bà phải ngồi đợi [hơn 5 tiếng đồng hồ] trong chiếc xe Honda của bà đậu trong bãi đậu xe, không được trả đồng lương nào.

Bà ăn một cái bánh nướng xốp lấy ra từ cái túi nhựa và lắng nghe đài phát thanh, nơi Mark Davis ca ngợi tuần lễ đầu tiên của tổng thống Trump sau khi nhậm chức. Estes nghĩ rằng Trump đã có một khởi đầu tuyệt đẹp. Bà muốn  chào mừng vị tân tổng thống khi ông phát biểu trong bài diễn văn nhậm chức rằng “Những người đàn ông và đàn bà bị lãng quên của xứ sở chúng ta sẽ không còn bị quên lãng nữa.” Bà có cảm tưởng như thể Trump đang nói trực tiếp với chính bà.

Estes sinh trưởng ở Dallas, trong một ngôi nhà lớn có hồ bơi. Bà có cả con ngựa riêng của mình. Mẹ bà chết khi bà mới lên 4, nên bà sống với cha, chủ một tiệm  kinh doanh nhỏ thường lái chiếc xe Thunderbird màu đỏ có thể mở/đóng mui tuỳ ý (convertible). Nhưng rồi ông mất khi bà lên 19. Bà vội vàng lập gia đình, có hai con và ly dị lúc 26 tuổi. Bà đã làm nhiều việc trong cuộc đời mà được trả lương càng ngày càng ít. Bà đã từng là kỹ thuật viên mổ (scrub tech) ở một bệnh viện, một giao dịch viên chuyên giao các bản thiết kế nhà cửa cho thiết kế viên, một tài xế đưa đón khách đi sòng bạc. Mấy năm trước đây, bà chuyển về ở vùng bắc Dallas, nơi bà có thể mua một căn nhà nhỏ trên một mảnh đất rộng 2 mẫu tây tách ra từ một dải đất rộng của những cánh đồng lúa mì.

Bây giờ, ở tuổi xấp xỉ 60, là người đã từng được nuôi nấng trong tiện nghi của một gia đình thượng lưu, bà hiện sống trong nỗi căng thẳng của một công nhân. Bà tiếc là đã không đi học đại học và trở thành một bác sĩ thú y. Qua đài phát thanh, bà nghe rằng những việc làm tốt dành cho những người chỉ có bằng trung học đã vì toàn cầu hóa và tự động hóa đánh cắp: đó là Trung Quốc và người máy. Bà biết rằng phải cần nhiều thời gian  Trump mới có thể mang công ăn việc làm trở lại. Nhưng bà cảm thấy vui  khi thấy ông tiếp tục thực hiện lời hứa là đuổi cổ những “người bất hợp pháp”. “Họ sẽ ra khỏi chốn này hết sức nhanh,” Trump nói tại một cuộc vận động tranh cử vào tháng 9 năm 2015, trong khi Estes và 20 ngàn người khác reo hò cổ vũ. Bà cũng cảm thấy khoan khoái khi có một tổng thống rốt cuộc đang nói về “những đứa bé mỏ neo.”

Hầu hết những học giả luật đều nói rằng thu hồi quyền công dân do sinh đẻ (birthright citizenship) sẽ cần một tu chính án khác, một tiến trình phức tạp đòi hỏi sự cháp thuận của 2/3 thành viên hai viện quốc hội và sự phê chuẩn của ¾ tổng số các tiểu bang. Tuy nhiên, Trump, đã đề xuất một cách đơn giản là thách đố sự biện giải hiện hành [luật quốc tịch] tại tòa án.  Theo ông, qua lời phát biển trong một lần đi vận động, “Một số luật sư rất, rất giỏi” tin chắc rằng con cái của những di dân không giấy tờ là “không có quốc tịch Hoa Kỳ.”

Vào tháng 1[2017], dân biểu cộng hòa (bang Iowa) Steve King tái giới thiệu Đạo Luật Quyền Công Dân Do Sinh Đẻ (Birthright Citizenship Act), theo đó quốc tịch chỉ được cấp cho một đứa bé nếu ít nhất một trong hai cha mẹ đã là công dân Mỹ, hoặc là một thường trú nhân hợp pháp hay một người không phải công dân nhưng phục vụ trong quân đội Mỹ. Một số viên chức Texas đã theo đuổi một phương pháp kín đáo (backdoor approach) nhằm cắt phúc lợi cho những đứa trẻ có cha mẹ bất hợp pháp bằng cách giới hạn những hình thức nhận dạng phụ huynh các em sẽ chấp nhận khi phát hành giấy khai sinh. Một khi không có giấy khai sinh, một đứa trẻ không thể chứng minh quyền công dân và do đó không tiếp cận được với các phúc lợi của chính phủ.

Sau khi những phụ huynh Mễ và Trung Mỹ kiện ở tòa án liên bang, những viên chức Texas năm ngoái đồng ý thừa nhận thêm nhiều hình thức nhận dạng, bao gồm những thẻ căn cước bầu cử ở Mễ Tây Cơ – nhưng chỉ sau khi hơn một ngàn trẻ sơ sinh đã bị từ chối giấy khai sinh, theo lời Jennifer Harbury, một luật sư làm việc với cơ quan “Trợ Giúp Pháp Lý  Texas RioGrand” (Texas RioGrande Legal Aid). “Phe chống di dân rõ ràng là rất được khích lệ,” Harbury nói.

Ngồi trong xe, Estes đổi sóng qua đài 820 AM, nơi Rush Limbaugh  đang lên giọng: “Di dân là lý do chính khiến cho Donald Trump đắc cử. Người ta đang ca ngợi những cuộc bố ráp [di dân] do ICE thực hiện.”[1]

 

Giống nhau nhưng quá xa nhau

 

Vào lúc bà Estes chấm dứt tuyến đường lái xe và trở về nhà, mặt trời đã lặn hẳn. Đèn xe chiếu sáng cả căn nhà nhỏ của bà, và những con chó bắt đầu sủa vang. Bà có nuôi thêm chó Doberman (một loại chó Đức) để kiếm thêm tiền.

Ít phút sau, anh Nevarez cũng lái xe vào nhà.

Công vệc hàng ngày đều đặn tương tự nhau ở cả hai ngôi nhà tiền chế nhỏ này, nằm trên một con đường phẳng lót nhựa đi vào vùng đồng cỏ Bắc Texas. Cả hai gia đình đều nuôi gà và chó, làm việc suốt ngày với số lương ít ỏi và đi nhà thờ cầu nguyện vào mỗi Chúa Nhật. Cả bốn năm nay, những người láng giềng đó hiếm khi trò chuyện với nhau. Có lần, Nevarez và một số di dân Mễ giúp Estes đào một huyệt mộ cho một trong những con chó của bà. Bà tỏ ra có chút thân thiện. Nhưng rồi tấm bảng hiệu quảng cáo cho Trump xuất hiện trên bồn cỏ trước nhà bà khiến họ mỗi ngày mỗi cách xa nhau thêm.

Tại bàn ăn trong bếp, Rainier , mới tập điền kinh xong, nhai ngấu nghiến bốn cái “enchiladas” (bánh bắp nhân thịt). Cha cậu ăn ít miếng. Anh ta mệt và chẳng muốn nói nhiều. Anh ta suốt ngày đứng trên cái thang cao 30 bộ, lắp cửa cho những ngôi nhà. Tóc anh lấm tấm bột mạt cưa. Ở nhà kế bên, Estes đang ở trong bếp, quá mệt không nấu ăn nổi. Thỉnh thoảng, bà ăn một ít miếng phô-ma sau khi làm một số việc lặt vặt buổi chiều. Nhưng khi bà kiểm tra tủ lạnh, chẳng còn gì trong đó. Bà chán nản buông mình xuống ghế. Bà nói rằng sự chống đối của bà đối với những “kẻ bất hợp pháp” không phải là chuyện cá nhân. Bà nói khi bà cần giúp một việc gì quanh nhà, những người láng giềng Tây Ban Nha sẵn sàng giúp trước khi “những người láng giềng da trắng của tôi giúp.” Bà nói bà không muốn những đứa trẻ trên xe buýt của bà nghĩ rằng bà là kẻ vô lương tâm khi bà ủng hộ những cuộc bố ráp bắt người để trục xuất. Nhưng bà nói một cái gì đó cần phải thay đổi.

Bà bật truyền hình. Bà đã thu lại 8 giờ trực tiếp truyền hình buổi lễ nhậm chức [của tổng thống Trump]  từ kênh C-SPAN và một phim tài liệu dài hai giờ về Trump từ kênh “Lịch Sử”, bây giờ mới bắt đầu xem.

(Trong buổi lễ,] Trump lớn tiếng: “Họ là những kẻ thất bại. Họ là những đứa trẻ con!”

Bà cười. Chắc chắn là ông ta đang pha trò.

Giọng oang oang của Trump vang lên trong căn nhà nhỏ của bà: “Giai cấp công nhân sẽ đánh trả lại!”

Bà thốt lên: “Đúng vậy, đúng vậy!”

 

Trần Doãn Nho

(24/3/2017)

 

Xem nguyên văn ở:

http://www.washingtonpost.com/sf/national/2017/03/18/fear-hope-and-deportations/?hpid=hp_hp-top-table-main_riggedimmigration-455am%3Ahomepage%2Fstory&utm_term=.fc752e17ef26

[1] Rush Limbaugh là một bình luận gia Cộng Hòa rất bảo thủ, chủ nhân và là xướng ngôn viên chính của đài phát thanh làn sóng 820 AM, Texas. ICE=Immigration and Customs Enforcement = Cơ quan Cưỡng Chế Hải Quan và Di Dân.

 

Read Full Post »

Con gà trong văn hoá và hội họa Đông, Tây

 

Năm Đinh Dậu đến làm những người cầm tinh con gà xao xuyến vì đó là năm tuổi. Nó còn làm nhiều người hồi hộp trông chờ một sự đổi mới vì có vận hạn xấu trong năm cũ. Trong âm lịch, người Trung Hoa và người việt gọi năm 2017 là năm con gà, nhưng tiếng Anh và tiếng Pháp lại gọi là năm con gà trống, “Year of the rooster” và “Année du coq”. Tôi cũng lấy làm lạ tại sao người Âu lại dùng từ “gà trống” là một từ khẳng định rõ giới tính của con gà thay vì “gà” là một từ nói chung chung không phân biệt trống mái? Không biết trong quá trình dịch thuật từ Á sang Âu thế nào mà con gà trong 12 con giáp khi sang bên Âu châu nó biến thành con “rooster” hay con “coq” mà không phải là con “chicken” hay con “poulet”. Thắc mắc, tôi đi tìm hiểu thêm, lại khám phá ra rằng từ “rooster” không phải là tiếng Anh (British English) nguyên thủy mà lại là tiếng Anh Mỹ(American English) mới được phát minh sau này, của những người Puritan từ Anh Cát Lợi di cư qua Bắc Mỹ trong công cuộc đi tìm một tôn giáo mới. Họ muốn tránh dùng chữ “cock” có nghĩa con gà trống, một từ tiếng lóng ám chỉ một vật có ngữ nghĩa thô tục. Đã vậy “cock” tiếng Anh phát âm giông giống “coq” của tiếng Pháp. Có một chi tiết là lạ, tiếng American English chỉ dùng “rooster” trong cách gọi của “Luna Year”, còn những từ khác liên hệ đến gà trống lại vẫn dùng chữ “cock”, như cock-fighting(cuộc chọi gà).

Khi xem những đồ hình đã hoạ các con vật trong 12 con giáp, tôi thấy rõ ràng hình vẽ con vật tượng trưng cho năm gà là hình con gà trống. Tôi chợt nghĩ, à có lẽ đây là lý do tại sao người Âu Châu, vì tính thích chính xác, nên khi dịch thuật, họ dịch thẳng “năm con gà” thành “năm con gà trống”(Rooster year) chăng?

Thắc mắc này, làm tôi liên tưởng đến thế giới hội hoạ vẽ gà của Âu và Á vì hai biểu tượng: Sự cao quý và cái đẹp của sắc màu. 1-Gà Trống trong quan niệm Phương Đông và Phong Thủy, nó là biểu tượng của sự cao quý. 2-Trong khoa bói toán có viết “Người tuổi Dậu là người ưa cái đẹp, đặc biệt là phái nữ, họ luôn chú ý đến cách ăn mặc trang điểm. Họ cực kỳ mẫn cảm với màu sắc hơn hẳn người khác trong lĩnh vực phối màu.”

Á Đông và tranh gà
pic-1-ga-trsaeng-csoa-xu-beihong

Người Trung Hoa xem trọng Phong Thủy và họ cũng xem trọng gà trống nên gà trống trong hội hoạ được vẽ rất nhiều. Họ quan niệm, treo tranh gà trống đem tới vinh hoa phú quý, công danh, giải trừ “Đào hoa sát” cho gia chủ. Gà trống với hình ảnh tượng trưng cho ngũ đức: mào gà màu đỏ thể hiện văn đức; bước chân oai vệ, dáng đi đĩnh đạc thể hiện võ đức; khi gặp địch là chiến đấu bảo vệ đồng loại thể hiện dũng đức, khi tìm thức ăn gọi bạn đến ăn cùng thể hiện nhân đức; gà trống gáy báo buổi sáng thể hiện tín đức.

Trước hết tôi xin giới thiệu đến các bạn một bức tranh gà trống được vẽ bởi một hoạ sĩ Trung Hoa nổi tiếng là Xu Beihong(徐悲鴻, 1895-1953). Ông chuyên vẽ tranh chim và ngựa bằng mực tàu và là người đầu tiên thể hiện rõ sự cần thiết của các biểu hiện nghệ thuật, phản ánh một Trung Quốc hiện đại vào đầu thế kỷ 20. Ông cũng được coi là một trong những người đầu tiên tạo ra các bức tranh sơn dầu bất hủ với chủ đề sử thi Trung Quốc.

 

Pic 1. Gà trống trên mỏm đá của Xu Beihong (1951), mực và màu trên giấy.

 

Ngoài tranh gà, người Trung Hoa còn coi trọng đồ sứ có hình hoạ với chủ đề “gà”. Vào năm 2014, một “chén gà” đời Minh đã được bán với giá US$36.3 million, tức 281.200.000 đô la Hồng Kông qua cuộc đấu giá của nhà Sotheby tại Hồng Kông. “Chén gà” này đã lập một kỷ lục cao nhất  đối với sứ Trung Quốc từng được bán đấu giá. Chủ nhân mới của nó là nhà sưu tập Liu Yiqian, người Thượng Hải.

pic-2-ch%c2%acn-ga-36-triscu

Pic 2. Chén gà $36.3 triệu đô

 

Hàn Quốc cũng là một quốc gia trong khối Châu Á. Hoạ sĩ Jang Seung(1843-1897, thường được gọi theo tên bút danh của mình, Owon), là một họa sĩ của những năm cuối triều đại Joseon ở Hàn Quốc. Ông là một trong số ít các họa sĩ giữ một vị trí có cấp bậc trong triều đại Joseon. Được nhiều người gọi là “cha đẻ của hội họa hiện đại Hàn Quốc”. Đây là bức “Gà Trống” của ông.

pic-3-ga-trsaeng-csoa-owon

Pic 3. Gà Trống của Owon, 140.2×43.2

 

Thực ra trong bức tranh gà trống của thế kỷ thứ 19 này của Owon, chúng ta thấy bên dưới anh gà trống oai phong lẫm liệt đang nghiêng đầu được vẽ rõ nét, là một chị gà mái trắng với nét hoạ trông rất mờ nhạt. Đó là cách hoạ sĩ Owon tôn vinh anh gà trống lên trong chủ đề một cách rõ rệt.

 

Đối với nền mỹ thuật Nhật Bản, người Việt chúng ta ít được tiếp cận nhiều như của Trung Hoa. Tuy nhiên khi nhìn vào kỹ thuật vẽ tranh gà của họ, bạn sẽ không khỏi ngạc nhiên với đường nét rất sắc sảo trong tranh gà của họa sĩ Ito Jakuchu. Itō Jakuchū (伊藤 若 冲, 1716-1800) . Ông là một họa sĩ Nhật Bản trong giai đoạn giữa Edo, khi Nhật Bản đã đóng cửa với thế giới bên ngoài. Phần lớn tranh ông có chủ đề xoay quanh văn hoá truyền thống Nhật Bản, đặc biệt là gà và các loài chim khác. Nhiều tác phẩm truyền thống khác của ông hiển thị việc ông đã thử nghiệm nhiều quan điểm, và phong cách rất hiện đại khác.

pic-4-trsaeng-va-mii-csoa-ito

Pic 4. Trống và mái của Ito 

 

Việt Nam ta ảnh hưởng văn hoá Trung Hoa, cũng vẽ tranh gà và thường là gà trống. Đặc biệt hơn, ngày xưa chúng ta có tranh gà, lợn Đông Hồ được vẽ và trang trí cho ngày Tết. Các nghệ nhân làng Đông Hồ hay vẽ gà, lợn vào tranh, nhưng không tả thực như nó vốn có mà đã cách điệu rất nhiều. Màu sắc, đường nét rất thô mộc, dân dã nhưng mang tính ước lệ cao. Những con gà được vẽ mang cả một bầu tâm tư, khát vọng của những người nông dân mong ước. Thời thịnh đạt của tranh Đông Hồ vào thế kỷ 17, 18.

pic-5-tranh-ae%c2%a6ng-hso-ga-thu-hung

Pic 5. Tranh Đông Hồ- Gà trống thư hùng

 

Tây Âu và tranh gà

 

Ngày xưa nghệ Thuật vẽ tranh động vật của phương Tây so với phương Đông xem ra rất khác biệt. Sự khác biệt từ, lối vẽ, dụng cụ vẽ, (bút lông, mực, giấy, lụa, cọ, sơn, vải bố), cho đến quan niệm và mối tương quan giữa con người, thần thánh và con vật. Trong khuôn khổ bài viết nhỏ này tôi không thể phân tích kỹ và tỉ mỉ về những sự khác biệt này. Mong bạn đọc xem tranh và nhận được sự khác biệt có sẵn trong tranh.

Hoạ sĩ Aelbert Jacobsz Cuyp (1620-1691) là một trong những họa sĩ phong cảnh Hà Lan hàng đầu trong thời Hoàng Kim của Hà Lan (Dutch Golden Age) vào thế kỷ 17. Đây là một bức vẽ gà trống rất nổi tiếng của ông, chúng ta thấy được chân dung những chú gà trống được miêu tả giống như thực, như đang đứng trước mặt bạn vậy.

pic-6-ga-trsaeng-csoa-aelbert-cuyp

Pic 6. Gà Trống của Aelbert Cuyp

 

Cuối cùng, tôi xin giới thiệu đến bạn một bức tranh gà trống được vẽ bởi Marc Chagall vào thế kỷ 20.

Marc Chagall(1887-1985), là một nghệ sĩ Nga-Pháp gốc Do Thái. Ông nổi tiếng với óc sáng tạo và trí tưởng tượng siêu thực. Các sáng tác của Chagall mang đầy chất thơ và tràn ngập tính hài hước, thể hiện khả năng tưởng tượng  Nhà phê bình nghệ thuật Robert Hughes gọi Chagall là “nghệ sĩ Do thái tinh túy của thế kỷ XX.”

pic-7-ga-trsaeng-csoa-marc-chagall

Pic 7. Gà trống của Marc Chagall, 1929, sơn dầu trên bố.

Xuân về, xin chúc các bạn đọc một năm Đinh Dậu nhiều sức khoẻ, thành công và hạnh phúc.

 

Trịnh Thanh Thủy

 

Tài liệu tham khảo

http://blogs.wsj.com/scene/2014/04/08/the-36-million-ming-dynasty-era-bowl/

 

 

Read Full Post »

Phạm Quỳnh: Tâm Lý Ngày Tết

TET, a Vietnamese Tradition

 

Phạm Quỳnh

Đây là một trong những tiểu luận viết bằng tiếng pháp của nhà văn hóa Phạm Quỳnh, cách đây 87 năm – Vào năm 1930, được Nguyên Ngọc dịch sang tiếng Việt. 

Vào những dịp để cả một dân tộc được sống cùng nhau trong một tình cảm, một ý tưởng chung, cùng một xúc động tập thể, bao giờ cũng hiếm.

Thường đấy phải là những sự kiện quan trọng, có liên quan ngay đến đời sống của cả cộng đồng, mới có thể tạo nên sự đồng nhất như vậy về ý nghĩa và rung cảm của mọi người.

Người nước Nam cho cái may mắn được gặp một dịp như vậy thường kỳ, vào những ngày nhất định, mỗi lần năm mới âm lịch đến. Trong dịp ấy, tất cả trẻ con Nam Việt, từ đứa giàu nhất đến đứa lạc hậu nhất, cùng đồng cảm trong niềm trang trọng mơ hồ, vô danh tính, ồn áo, to lớn, độc nhất, gọi là ngày tết.

Tết cái từ ma thuật dường như chứa đựng niềm vui niềm vui mênh mông của cả một dân tộc vô tư và vui vẻ, mỗi lần một năm mới bắt đầu, lại quên bẵng đi tất cả mọi tai ương và khó khăn của họ đã phải chịu đựng suốt năm qua, và sẵn sàng khởi đầu lại cuộc sống trong hy vọng và niềm vui!

Vậy đâu là ý nghĩa của cái thực thể bí ẩn, kỳ lạ, mà người ta tôn sùng ngang như một vị thần và có một sức mạnh to lớn đến mức có thể gây cảm hứng trong mấy ngày cho cả một dân tộc cùng sống chung những tình cảm, có thể nói tạo nên một tâm hồn cộng đồng, nhất là đem lại cho họ niềm tin mỗi lần lại bừng sống lại mà ta đôi khi rất cần trong một cuộc tồn sinh thường rất khó khăn và bấp bênh?

Ngày tết còn hơn là một ngày đầu năm rất nhiều; vả chăng nó kéo dài hơn một ngày, và nếu ta tính cả những chuẩn bị trước đó cùng những cuộc vui và giải trí tiếp sau, thì đó có thể nói nó kéo dài ít nhất là ba tuần. Dù sao, tâm trạng nó gây ra không dễ bị xóa đi trong một ngày, và nghiên cứu nó quả là điều rất thú vị để hiểu được tất cả tầm quan trọng của sự trọng thể có thể coi là có tính chất quốc gia này, nếu điều đó không đồng thời cũng có ở Trung Hoa, nước Trung Hoa thật sự là Trung Hoa, nếu không phải là nước Trung Hoa Âu hóa một cách mơ hồ đang mỗi ngày kiên trì tự phủ nhận chính mình kia.

Bởi nước Trung Hoa mới, sau một cuộc tranh luận hăng say về những bất tiện và lợi ích của âm lịch và dương lịch, đối chọi người trẻ và người già vừa mới ban hành sắc lệnh áp dụng Tây lịch và bãi bỏ lịch Tàu xưa, tức là bỏ luôn cái tết. nhưng ta có thể đoán trước được rằng tập tục rồi sẽ mnạh hơn luật pháp, và kết quả của cuộc cải tổ này là người trung Hoa từ nay sẽ có đến hai cái tết: cái tết nhà nước nó sẽ không phải tết thật, và cái tết thật không còn là tết nhà nước, nhưng sẽ không vì thế mà không vượt hơn hẳn cái tết kia về mọi mặt uy tín và mọi vẻ rực rỡ vốn gắn liền với truyền thống nhiều nghìn năm.

 

 

 


Nghĩa là cái tết ở nước Nam và ở Trung Hoa còn sống lâu dài. Dù những người đổi mới có hăng hái đến mấy, nếu đến một ngày nào đó họ có thể đi đến chỗ hạn chế nó lại trong những mức độ vừa phải – đều cũng chẳng có gì là xấu – họ sẽ không bao giờ xóa bỏ nó được hoàn toàn để thay bằng ngày đầu năm Tây. Trong dịp tết, niềm vui của nhân dân vẫn sẽ tiếp tục được biểu hiện qua những tràng pháo đinh tai nhức óc và bất tận. Và nói cho cùng, nếu nhân dân tìm thấy ở đấy cái cớ để bằng lòng, thì tại sao lại tước đi mất của họ nguồn vui và khích lệ? Cuộc sống của họ nào có tươi vui gì cho lắm để mà bỏ phí đi cái dịp thỏa thích chung và vô danh tính này.

Vả chăng tết không phải là không có ý nghĩa, cố thử tìm ra “triết lý” từ đó chẳng hề là trò chơi trí óc dễ dàng.

Một trong những đặc điểm của tư duy nước Trung Hoa và nước Nam là xác lập một mối quan hệ chính xác, một kiểu song hành giữa các hiện tượng của tự nhiên và các sự kiện nhân sinh. Chúng ảnh hưởng lẫn nhau và hệ quả của mối tương quan đó là cái điều vô cùng mong manh là hạnh phúc của con người. vậy nên con người cần thường xuyên hành xử sao cho phù hợp với các quy luật của tự nhiên, vốn cũng là những quy luật của đạo lý và tinh thần, để cho các hiện tượng của tự nhiên diễn ra cho đúng trật tự vốn có của chúng và không có nhiễu loạn nào cản trở dòng chảy bình ổn của cuộc sống và hạnh phúc của con người.

Sự nối tiếp của các mùa là một hiện tượng tự nhiên hết sức quan trọng, nhất là đối với một dân tộc nông nghiệp. Theo những quan niệm cổ xưa về vũ trụ, kết thúc của mùa đông bắt đầu mùa xuân được đánh dấu bằng một giai đoạn đổi mới chung trong đó tự nhiên và các sinh vật dường như được tái sinh. Con người cần đồng cảm với tự nhiên trong đà tái sinh mừng vui ấy. Họ phải đón mừng một cách xứng đáng “mùa xuân mới” đến.

Trong mấy ngày do truyền thống đã qui định, dường như họ phải tự đổi mới mình toàn vẹn tẩy bò đi con người cũ của mình trước đây và tự trang bị cho mình một linh hồn mới; xua đi khỏi tâm trí mọi ý nghĩa u sầu, chỉ có toàn những ý nghĩ tốt đẹp, chỉ nói những lời đáng yêu, gác lại mọi hằn thù và oán hận, bày tỏ đối với mọi người, ngay cả với những kẻ thù tệ hại nhất của mình những tình cảm khoan dung và ưu ái. Bằng cách đó họ góp phần vào sự hài hòa của vũ trụ, và do đó cũng là vào hạnh phúc của xã hội và hạnh phúc của chính mình. Mọi lời nói không hay thốt ra, mọi thái độ khó chịu bò tỏ, mọi cử chỉ không phải lỗi phạm phải trong những ngày tết không chỉ là thiếu phép lịch sự vào thời điểm đặc biệt tốt lành này trong năm, mà còn là một sự phản nghịch đối với tự nhiên, và do vậy, có thể mang họa cho kẻ phạm phải.

Sự mê tín của dân gian càng tô đậm thêm và coi tất cả những gì diễn ra trong những ngày đầu năm này là có ảnh hưởng một cách bí ẩn tốt lành hay tai họa đối với cả năm.

Vậy nên trong buối sáng ngày mùng một tết, người khách đầu tiên bước chân vào một gia đình được coi như là mang lại hạnh phúc hay vận rủi cho cả năm, tùy theo chỗ tự anh ta, con cháu anh ta đông đúc hay hiếm muộn, đến ngay cả tình trạng tâm trí và tính cách của anh ta nữa và “vận may”của anh ta đang nhiều hay ít. Một người đang có tang, vừa trải qua những chuyện xui xẻo, đang có những điều thất vọng trong công việc rất thận trọng tránh bước chân ra đường trong buối sáng hết sức trang trọng ngày hôm đó em sẽ mang theo mình số đen. Để khổng phải phó mặc cho sự tình cờ đưa đến nhà mình vị khách đầu tiên sẽ ảnh hưởng đến hạnh phúc của gia đình, thông thường các cuộc viếng thăm này được thu xếp trước: người ta chọn trong số những người họ hàng hoặc bạn bè một người nào đó được coi là người hạnh phúc, giàu có, khỏe mạnh, con cháu đông đúc,…và đề nghị học đến vào buổi sáng sớm để làm vị sứ giả mang đến hạnh phúc.

 


Hạnh phúc! Ước mơ về hạnh phúc ám ảnh đầu óc và trí tưởng tượng của mọi người. Ở xứ sở này, mỗi lần năm mới đến người ta lại nói đến hạnh phúc, lại mời gọi, lôi kéo nó đến, người ta lại hình tượng hóa nó bằng trăm nghìn kiểu khác nhau. Người ta gợi ca nó trên các lời ghi và câu đối viết trên giấy điều trang trí bức tường và các cánh cửa. Và vì màu đỏ là màu sắc đặc biệt của hạnh phúc, xác pháo đỏ và những cánh hoa đào màu hồng rải dày trên các sân nhà và các bàn thờ. Cả con người nửa cũng mang một diện mạo tươi cười, đon đả, một thái độ vui sướng như để cố níu giữ niềm hạnh phúc vốn rất mong manh và khó nắm bắt giống như con chim vàng anh đậu trên cành liễu, cất tiếng hót một lúc và lại chuyền sang những cành khác. Và thật là vô cùng xúc động cái niềm hướng vọng ấy của cả dân ttộc vươn tới một cảnh sống tốt đẹp hơn mà họ mơ tưởng song chẳng phải bao giờ cũng đạt được.

Tết là gì? Tết là tiếng gọi mệnh mông của tất cả những con người của nước Nam, trong dịp đổi mới toàn bộ của đất trời và của muôn vật, gài lên niềm tin vào cuộc sống cùng niềm khát khao hạnh phúc và an vui của mình.

Nó là điều khác nửa. nó là sự thánh hóa, là biểu dương, ngợi ca tôn giáo gia đình và sự thờ cúng tổ tiên. Và với tính chất đónó là một thiết chế gắn liền ngay với cấu trúc gia đình và xã hội nước Nam, gồm có: cha, mẹ, anh chị em, nhiều khi cả chú, bác, cô, dì và ông bà nội ngoại, và đôi khi cả ông bà cố, mọi người cùng sống chung dưới một mái nhà. Những gia đình mà những thành viên phân tán suốt năm, trong ngày này gặp lại nhau đông đủ dưới con mắt nhìn của tổ tiên mà các bìa vị được gởi ra trên bàn thờ trang trí rực rỡ, ngày đêm sáng choang đèn nến và mịt mù hương khói, chất đầy những nèn vàng và bạc, những món quà của con cháu dâng lên linh hồn tổ tiên để họ sử dụng ở thế giới bên kia.

Bởi tết không những là ngày lễ của người sống; nó còn là, chủ yếu ngày lễ của những người chết thật sự tham dự vào cuộc sống của gia đình và con cháu mình. Ngày hôm trước đó bằng một lễ nhỏ người ta thỉnh rước tất cả họ về cùng dự tết với gia đình. Rồi mỗi ngày hai hai lần người ta mời họ dùng hai bữa ăn chính, chưa kể là các cuộc cúng dâng trà, hoa quả, bánh trái. Cuối ngày thứ ba hay thứ tư, là lễ lớn tiễn đưa, và các linh hồn được coi như trở về thế giới bên kia, mang theo những lời chúc tụng và những lời tâm sự của người thân mà họ vừa chia sẻ cuộc sống trong mấy ngày và bây giờ họ để lại ở thế giới bên này, nhưng vẫn luôn theo dõi, ban phúc bảo bọc.

Suốt những ngày tết, những người đã chết sống lẫn với người sống đến mức những người họ hàng và bạn bè đến thăm một nhà nào đó không bao giờ quên trước hết cúi lạy trước bàn thờ tổ tiên, bằng cách đó dâng lời chúc tụng đến những người đã chết trước khi chúc người sống. và nếu có điều hơi khó chịu ngày tết đôi khi để lại cho những người trong chúng ta, thì đấy là cảm giác mỏi lưng vì phải lặp đi lặp lại động tác cúi lạy suốt ba ngày đến mệt nhừ!

Song tóm lại, cuộc lễ mà tôi vừa cố gắng trình bày ý nghĩa nghi thức và biểu trưng đó, đánh dấu trong đời sống của mối người một giai đoạn hạnh phúc được may mắn mỗi năm lại tái một lần. Được sống đôi ngày trong niềm hoan hỉ chung, tự mình cảm nhận được niềm vui hồn nhiên, vô tư lự mà đặc biệt dễ lây truyền ấy, được hòa nhập cả tư tưởng và tình cảm với tất cả những con người trong nòi giống của mình, quả thật không phải là một niềm hứng khởi nhỏ, và chính ngày tết đem lại đem lại cho ta điều đó. Hãy biết ơn ngày lễ ấy!

Đối với tôi, nhớ lại những ngày thơ ấu và niên thiếu xa xôi, tết bao giờ cũng để lại trong tôi những ký ức dễ chịu. Nếu một ngày nào đó phải bỏ phiếu xóa bỏ nó đi, thì mặc tất cả những lý lẽ hay ho người ta có thể đưa ra để biện minh, tôi tin rằng tôi sẽ bỏ phiếu chống, dù có phải mang tiếng là một kẻ bảo thủ ngoan cố hay hỗn xược.

Thượng Chi (Phạm Quỳnh)

Read Full Post »

trump-secures-gop-nomination-cartoon-morin

Tranh biếm họa của Jim Morin

Hãy Chờ Và Sẽ Biết

 

Nhã Nam 

                                                                                                                  

    Phải nói, sự đắc cử của Donald Trump, chẳng những là cơn sốc cho người Mỹ mà còn làm bàng hoàng không ít cho cả thế giới. Vâng, không kinh ngạc sao được, khi trước đó, được cả đảng Dân Chủ và hầu hết truyền thông đại chúng của Mỹ ủng hộ (hay được mua chuộc ?) nên  qua cuộc thăm dò dư luận đều cho thấy, Hillary Clinton đã chắc chắn 70% đắc cử, thế nhưng khi kết quả, Donald Trump lại thắng vẻ vang với số cử tri đoàn thuyết phục ( electoral college) 306.

    Sự thất bại của Hillary Clinton, là do đã bỏ quên thành phần trầm lặng chiếm đa số, Mỹ trắng trung lưu và nông dân, vì đã ỷ lại, cho rằng các giới đó mặc nhiên ủng hộ, do đó chỉ nhắm vào vận động các nhóm thiểu số, da đen và Latino.

   Trong khi đó, Donald Trump đã và đang bị hầu hết các giới chức quan trọng của đảng Cộng Hòa và cả truyền thống đại chúng, trừ đài Fox, bỏ rơi, chẳng những không nao núng, đã  đơn thân, độc mã đi vận động khắp nơi và đã khôn ngoan biết nhắm vào thành phần trầm lặng đó để vận động ráo riết qua cộng đồng mạng Twitter (hay do Nga giúp bằng hackers?) và sự vận động này đã đưa đến sự thắng lợi có một không hai trong lịch sử tranh cử tổng thống của Hoa Kỳ.

     Do đó, trong cuộc phỏng vấn vào ngày 11/20/16 do đài CNN thực hiện, khi ký giả Fareed Zakaria hỏi về Trump, Kissinger đã trả lời, vị tổng thống tân cử này hầu như độc nhất có một không ai mà tôi được biết………..Ông ta tuyệt đối không được ( giúp đở ) trang bị bất cứ hành trang nào, ông ta đã không có bổn phận gì với bất cứ phe nhóm đặc biệt nào, ông ta đã trở thành vị tổng thống với chiến lược căn bản của chính mình ( This president elect is the most unique that I have an experience………..He had no obligation to any particular groups, he has become president on the basic of his own strategy).

    Chính sự chiến thắng này đã làm cả thế giới, trong đó có người Việt trong và ngoài nước, lo âu không ít về lập trường và chính sách của Trump, vì trong thời gian tranh cử, ông muốn quay về với America First, đòi bãi bỏ TPP và không theo đuổi chính sách quay trục về Châu Á của Obama thì sẽ đánh mất đi sức ép để răn đe Trung Cộng về kinh tế và về quân sự .

    Dù không tiếp tục các chính sách của Obama kể trên, nhưng không có nghĩa là Trump sẽ nhượng bộ hay không có phản ứng mạnh.  Hãy nhìn lại lời tuyên bố mới đây của Trump, để biết được lập trường của ông đối với cộng sản Khi hay tin Fidel Castro vừa qua đời, ông đã phát biểu, Fidel Castro đã chết ( Fidel Castro is dead) và sau đó đã nhận xét về Fidel Castro qua lời, hôm nay thế giới chứng kiến sự qua đời của nhà độc tài tàn bạo, nhà độc tài này đã áp bức chính người dân của mình trong gần sáu thập niên. Huyền thoại của Fidel Castro là một đội xử bắn, là ăn cướp, và không thể tưởng tượng được người dân Cuba phải chịu đựng sự nghèo đói và bị từ chối những quyền căn bản của con người khi dưới chế độ độc tài chuyên chế (Today,the world marks the passing of the brutal dictor who oppressed his own people for neary six decades. Fidel Castro legacy is one of firing squads, theft, unimaginable suffering poverty and the denial of fundamental human rights while Cuban remain a totalitarian), hay lời trách móc kẻ cả của Trung Cộng. Theo Trung Cộng thì Trump phải biết, về một nước duy nhất Trung Quốc để tôn trọng, vì nó đã được thừa nhận từ 1979 dưới thời tổng thống Jimmy Carter mà còn là hội viên thường trực của Liên Hiệp Quốc, thay thế Trung Hoa Quốc Gia ( Đài Loan), thế nhưng tại sao,Trump lại nhận lời chúc mừng bằng điện thoại của bà tổng thống Thái Anh Văn của Đài Loan vào ngày 12/02/2016. Trước lời trách móc ngoạn mạn đó, Trump đã phản ứng mãnh liệt rằng, Trung Cộng đã có hỏi chúng ta về hạ giá đồng bạc của họ ( nhằm gây khó khăn cho các công ty của chúng ta trong việc cạnh tranh), đánh thuế nặng các hàng hóa chúng ta khi vào nước họ ( Mỹ không đánh thuế các hàng hóa của họ) hay xây dựng các căn cứ quân sự ở Nam hải không? Tôi không nghĩ như vậy ( Did China ask us if it was ok devalue their currency ( hard for our companies to compete), heavily tax our products into their country ( The US doesn’t tax them) or to build a massive military complex in the middle of South China sea?) I don’t think so.

    Sự cứng rắn trong những lời tuyên bố vừa qua ,dù chưa nhậm chức, đã cho thấy lập trường dứt khoác của Trump, nói là làm, hầu lấy lại uy tín của Hoa Kỳ đã bị đánh mất, vì trong tám năm vừa qua, dưới thời của chính phủ Obama, với chủ trương chủ hòa hơn chủ chiến, đã đánh mất đi lòng tin của các đồng mình và đồng thời khiến Nga Xô và Trung Cộng đã xem thường và lấn áp Hoa kỳ qua việc , Nga ngang ngược cưởng chiếm Crimea, quấy rối ở miền Đông Ukaine cũng như nhảy vào nắm vai trò quyết định chính ở  Trung Đông ( Syria) và Trung Cộng đã tung hoành cho xây cất  các đảo nhân tạo và các căn cứ quân sự với những dàn hỏa tiển phòng không khắp nơi ở biển Đông.

trump

    Để lấy lại uy thế và vai trò lãnh đạo thế giới của mình, trong lúc tranh cử, Trump đã tuyên bố hai việc trước mắt phải làm sau khi nhiệm chức là, giải quyết vấn đề Isis và kinh tế bất quân bình với Trung Cộng.

   Đối với Isis, vì Obama đã không có biện pháp quân sự mạnh nào, sau khi Bashar al-Assad của Syria vượt qua làn mức đỏ nên Nga đã ngang nhiên bước vào nắm thế chủ động về mọi vấn đề tại Isis, Syria và cả Trung Đông. Do đó trong tình huống này, Hoa Kỳ không thể đơn phương giải quyết ở Trung Đông, trong đó có Isis, Syria…..được, và cũng để đề phòng liên minh Nga-Trung nếu có ở tương lai nên buộc lòng Hoa Kỳ phải hợp tác với Nga.

    Để cho việc thương thuyết với Nga được dễ dàng sau này, Trump đã chọn một người đã làm cho cả thế giới ngỡ ngàng, vì người này, đã được huy chương cao quý của Nga do Putin trọng thưởng vào năm 2013 và chưa hề có một ngày kinh nghiệm nào về chính trị, đó là tổng giám đốc công ty Exxon Mobile Rex Tillerson vào giữ chức vụ ngoại trưởng ngoại giao. Nếu việc hòa hoản với Nga được thuận lợi thì Trump sẽ rảnh tay và dồn hết mọi nổ lực để triệt hạ tiềm năng kinh tế của Trung Cộng, tiềm năng này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến vai trò lãnh đạo thế giới của , Hoa Kỳ ở tương lai, nghĩa là Hoa Kỳ phải trực diện đối đầu với Trung Cộng. Nếu biến cố này thực sự xảy ra, sẽ làm cho Trung Cộng vô cùng nao núng và lo âu, vì nền kinh tế của Trung Cộng hiện nay đang trong thời kỳ tăng trưởng  thấp nhất cộng với nội bộ đã và đang đấu đá nhau để tranh giành nhau về quyền lực qua diệt tham nhũng, thì đây cũng là cơ hội tốt cho những thành phần thân Mỹ trong bộ chính trị Việt Nam trỗi dậy để hổ trợ cho phong trào đòi hỏi tự do, dân chủ tại Việt Nam để giải thể chế độ cộng sản Hà Nội.

    Để chuẩn bị cho việc thực hiện biến cố này,Trump đã chọn John R. Bolton, cựu đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc dưới thời Bush con, là nhân vật số 2 của bộ ngoại giao. Bolton đã từng nổi tiếng chống Trung Cộng tới cùng về xâm chiếm biển Đông và yểm trợ cộng sản Bắc Triều Tiên chế bom nguyên tử.

    Chỉ mới nhìn qua cách phản ứng của Trump đối với Trung Cộng qua cuộc điện đàm chúc mừng của Thái Anh Văn với Trump trong 10 phút, và việc chọn người cho bộ ngoại giao, Rex Tillerson, John R. Bolton và tướng thủy quân lục chiến “Mad Dog” James Mattis bộ trưởng bộ quốc phòng của nội các sắp tới , cho thấy ông sẽ là, người sẵn sàng hành động mạnh, nếu những việc đó làm thiệt hại đến quyền lợi của America first hay làm mờ đi uy danh của Make America Great Again và cũng có thể  những điều này có được đề cập đến, một trong nhiều vấn đề được thảo luận trong buổi gặp gỡ giữa Trump và Bill Gate nên khi Bill Gate vừa bước ra khỏi phòng họp, ông rất lạc quan và phấn khởi và đã tuyên bố, trước đây tôi từng ủng hộ Hillary Clinton nhưng hiện nay tôi quay về ủng hộ Donald Trump, vì qua thảo luận, tôi đã thấy được chính sách của Trump  sẽ mở ra một con đường mới cho đất nước và hy vọng rằng, con đường mới này, sẽ đưa đất nước đạt đến chốn thịnh vượng mà chúng ta đang kỳ vọng và mong muốn.

    Không biết sự thể sẽ như thế nào? Let’s Wait And See, Hãy Chờ Và Sẽ Biết, khi Trump lên điều hành đất nước trong cương vị tổng thống.

 

Nhã Nam

Read Full Post »

tetdinhdau

Read Full Post »

happynewyear2017

Read Full Post »

christmascard2

Read Full Post »

people

Những phát biểu mẫu mực của Josè “Pepe” Mujica
tại hội nghị G20 ở Brasile

 

Trong hàng ngũ lãnh đạo quốc tế, hình như chỉ có một người đã nhận thấy tai họa của trái đất và nhân loại. Người đó là Josè “Pepe” Mujica tổng thống một nước rất nhỏ là Uruguay, nhưng ông đã can đảm phát biểu ý kiến của mình trước hội nghị G20 ở Brasile.  Câu hỏi của ông “ Mà con người quản lý thị trường hay thị trường quản lý con người?” chắc chắn sẽ đi vào lịch sử thế giới. Vì nó đơn giản, nhưng nói lên sự thật mà không ai có thể bắt bẻ. Và vì nó chạm đến trái tim của những ai quan tâm đến giá trị sống của loài người.

 

“ Trước hết tôi xin cám ơn nhân dân Brasile và bà tổng thống Dilma Rousseff.

Và xin chân thành cảm ơn các đại biểu đã hùng biện phát biểu trước tôi. Với tư cách là nhà lãnh đạo, tất cả các ngài đã biểu lộ ước muốn khích lệ các thỏa thuận để loài người tội nghiệp của chúng ta có thể đăng ký. 

Nhưng xin các ngài cho phép tôi đặt mạn phép đặt lên vài câu hỏi.

 Suốt ngày hôm nay chúng ta đã nói về sự phát triển bền vững và  giải phóng loài người từ sự nghèo đói hiện nay. Thế thì ý tưởng chủ đạo nào nằm trong đầu chúng ta?

Chúng ta đang nghĩ về mô hình phát triển và tiêu thụ của những xã hội giàu có hiện tại?

Tôi xin hỏi : điều gì sẽ xảy ra đối với hành tinh của chúng ta nếu những người da đỏ cũng có cùng số lượng xe hơi giống như các gia đình người Đức?

Bao nhiêu dưỡng khí còn lại để chúng ta hít thở?

 

Thực tình mà nói: Hành tinh này hiện nay có đủ tài nguyên để có thể cung cấp cho 7, 8 tỷ người sống cùng mức sống tiêu thụ và lãng phí của những xả hội sung túc Tây phương?

Điều này có thể thực hiện hay không?

 Hay là một ngày nào đó, chúng ta sẽ lại phải cùng nhau đối mặt để có một cuộc tranh luận khác?

Bởi vì chính chúng ta đã tạo nên một nền văn minh mà trong đó chúng ta đang sống : con đẻ của thị trường, con đẻ của cạnh tranh…và đã dẫn đến một sự phát triển vật chất phô trương và bùng nổ?

Nhưng nền kinh tế thị trường đã làm phát sinh một xã hội thị trường và mang đến cho chúng ta sự tòan cầu hóa này.

Nhưng chúng ta đang quản lý thị trường hay sự toàn cầu hóa đang quản lý chúng ta?

Chúng ta còn có thể nói về tình huynh đệ, về mọi người hãy hòa bình chung sống cùng nhau trong một nền kinh tế đặt trên sự cạnh tranh khốc liệt và tàn bạo?

Tình liên đới của chúng ta thực sự đang ở mức nào?

Tôi không nói những điều này để phủ nhận tầm quan trọng của sự kiện này, mà ngược lại.

Sư thách thức mà chúng ta đang có trước mặt có một tầm quan trọng khổng lồ và sự khủng hoảng vĩ đại không phải là sinh thái, mà là chính trị!

Loài người hiện nay không quản lý nổi sức mạnh  mà mình đã phóng thích, mà chính những sức mạnh này đang chi phối loài người …và quản lý luôn cuộc đời chúng ta!

Bởi vì chúng ta sinh ra không phải để phát triển.

Chúng ta sinh ra để được hạnh phúc!

Bởi vì cuộc đời chúng ta ngắn ngủi và trôi qua rất nhanh.

Nhưng nếu cuộc đời mà ta không sống, chỉ làm và làm để tiêu thụ nhiều hơn thì động lực của cuộc sống là xã hội tiêu thụ vì rằng, nếu chúng ta ngừng tiêu thụ, nền kinh tế sẽ khựng lại và nếu nền kinh tế khựng lại thì con ma trì trệ liền xuất hiện trước mắt chúng ta.

Chính chủ nghĩa tiêu thụ đang tấn công trái đất.

Để kích thích chủ nghĩa tiêu thụ, chúng ta đang sản xuất ra những mặt hàng có tuổi thọ ngắn để có thể bán nhiều hơn.

Một cái bóng đèn không thể được sử dụng nhiều hơn 1000 giờ, nhưng chúng ta có thể sản xuất những bóng đèn có thể sử dụng 100 ngàn hay thậm chí 200 ngàn giờ.

Nhưng những bóng đèn này chúng ta không thể sản xuất do vấn đề thị trường, vì chúng ta phải làm việc và chúng ta phải bảo vệ cái xã hội dùng rồi vứt. Và cứ thế chúng ta bị cầm tù trong cái vòng lẩn quẩn.

Đây chính là những vấn đề thực của chính trị đang hối thúc chúng ta phải bắt đầu tạo dựng lên một nền văn hóa khác.

Không phải là chúng ta kêu gọi con người phải trở về sống trong hang động hoặc xây dựng một tượng đài cổ võ cho sự lạc hậu.

Nhưng chúng ta không thể tiếp tục để thị trường quản lý chúng ta vô hạn định. Chúng ta phải bắt đầu là người quản lý thị trường.

Vì thế mà tôi xin nói bằng những ý tưởng khiêm tốn của mình, là vấn đề mà chúng ta đang có trước mặt là thuộc về chính trị.

Các nhà tư tưởng cổ đại Epicuro, Seneca hay người dân Aymara[1] đều đã từng nói: “Người nghèo không phải là người có ít của cải nhưng là kẻ cần nhiều thứ và luôn muốn có thêm”.

Đây chủ yếu là vấn đề văn hóa.

Vì thế tôi xin hân hoan chào đón những nỗ lực và những thỏa thuận mà chúng ta sẽ bàn và với tư cách là lãnh đạo tôi xin ủng hộ.

Tôi cũng hiểu là một vài điều tôi vừa nói có thể sẽ va chạm

Nhưng chúng ta cần phải hiểu là sự khủng hoảng nguồn nước hay khí hậu không phải là nguyên nhân.

Nguyên nhân chính là mô thức văn minh mà chúng ta đã tạo nên.

Điều mà chúng ta cần thay đổi là cách sống của chúng ta.

Tôi, thuộc về một dân tộc rất bé, nhưng có rất nhiều tài nguyên

Trong đất nước chúng tôi chỉ có 3 triệu dân. Nhưng chúng tôi có 13 triệu bò sữa, một trong những giống tốt nhất thế giới, và từ 8 đến 10 con cừu loại thượng hạng.

Nước chúng tôi xuất khẩu thức ăn, sữa và thịt.

Là một bình nguyên và có gần như 90% diện tích có thể khai thác.

Các bạn của tôi đều đã tranh đấu cật lực để có thể chỉ làm 8 giờ mỗi ngày.

Và bây giờ họ đã đạt được mỗi ngày làm việc 6 giờ.

Nhưng cũng có những người  làm việc 6 giờ, nhưng sau đó làm thêm một công việc khác, vì vậy họ còn làm nhiều hơn trước.

Tại sao? Bởi vì họ cần  phải trả chi phí cho một số lớn nhu cầu: xe máy, xe hơi..vừa trả tiền cho cái này lại trả cho cái kia, rồi cái kia nữa…cho đến khi họ quyết định nghỉ ngơi thì …chỉ còn là một lão già xương khớp đau nhức, như tôi hiện giờ, và cuộc sống của họ đã bay đi đâu mất.

Vì thế mà chúng ta phải tự đặt một câu hỏi: mà đây là mục đích của đời người?

Những điều mà tôi đang nói thật là sơ đẳng: sự phát triển không thể đi ngược lại hạnh phúc.

Sự phát triển phải trợ giúp cho niềm hạnh phúc của con người, tình yêu với trái đất,quan hệ giữa con người, sự chăm sóc con cái, có  quan hệ bạn bè, có đầy đủ những điều chính đáng và cơ bản.

Bởi vì cái kho tàng quan trọng nhất của chúng ta là hạnh phúc!

Trong khi chúng ta phấn đấu để hòan thiện điều kiện xã hội, chúng ta phải nhớ là yếu tố đầu tiên của điều kiện xã hội có tên gọi là hạnh phúc của loài người!

Xin chân thành cảm ơn quý vị !


Trương Văn Dân dịch từ nguyên tác tiếng Ý
(  il discorso di Josè “Pepe” Mujica al G20 tenutosi in Brasile)

[1] Tập hợp dân chúng sống  trong vùng nằm giữa Perù, Bolivia, Bắc Chile và Đông Bắc Argentina.

 

 

 

Read Full Post »

tu-cong-phung1

Phỏng vấn nhạc sĩ Từ Công Phụng, Sáng tác như một chia sẻ hạnh phúc.

 

 Trịnh Thanh Thủy thực hiện

 

 

Khi những giọt lệ nhỏ xuống cho niềm đau thăng hoa thành một thứ nguyên sinh chăm bón cho cây hạnh phúc con người trổ trái thì chúng ta có thể mang niềm đau ấy theo ta như một hành trang vỗ về cho cuộc đời. Rung một cánh nhạc buồn ;Rơi một ngấn lệ sầu ;Có ai hay người khóc trong tinh cầu lẻ loi…Gom môt chút nắng vàng ; Hát lên soi hạnh phúc trên tháng ngày đã qua(trên tháng ngày đã qua/ Từ Công Phụng ).

Từ Công Phụng đã rung những cánh nhạc, gom sương sớm, nắng mai để soi tìm hạnh phúc cho những tâm hồn rạn vỡ vì đớn đau chất ngất. Ông đã dùng cung bậc buồn của một chiếc que diêm thắp sáng hương tình đằm thắm trên những đêm sâu, những cõi buồn, ngô nghê tan hoang và tàn vỡ. Ông hát và sáng tác nhạc như một chia sẻ hạnh phúc, kể cả những hạnh phúc thấm đẫm niềm đau.

Từ Công Phụng là một nhạc sĩ Việt Nam (gốc Cham-Islam) nổi tiếng. Nói đến Từ Công Phụng, khán thính giả miền Nam Việt Nam trước 75 không quên hình ảnh và tiếng hát trầm ấm, rất đặc thù của ông trong những ca khúc do chính ông sáng tác. Giữa những dòng nhạc mới khai sinh dậy lên trong thập niên 1960, 1970 của Vũ Thành An, Ngô Thụy Miên, Trịnh Công SơnLê Uyên Phương.., dòng nhạc Từ Công Phụng khi hạnh phúc khi chất ngất đau thương, lãng đãng trôi góp tiếng cùng tuôn chảy. Những “Bây giờ tháng mấy”, “Mắt lệ cho người”, “Giọt lệ cho ngàn sau”, “Trên ngọn tình sầu”, “Mùa xuân trên đỉnh bình yên” là những nhạc phẩm tiêu biểu của ông.

Nhạc sĩ Từ Công Phụng tham gia hoạt động sáng tác từ năm 1960. Ông học Luật và Văn Khoa và từng là biên tập viên đài phát thanh Tiếng Nói Tự Do(VOF). Trong thời gian học Đại học Văn Khoa, ông thường sinh hoạt ở Quán Văn trong khuôn viên Văn Khoa từ 1968, cùng thời với Khánh Ly và Trịnh Công Sơn và đã thu một Cuốn băng(Tơ Vàng 3)vào năm 1971. Ông rời Việt Nam từ tháng 10 năm 1980 và hiện đang định cư tại Portland, Oregon, Hoa Kỳ.

Trịnh Thanh Thủy: Trước năm 1975 anh cùng nhạc sĩ Lê Uyên Phương thành lập ban nhạc “Ngàn Thông, chơi trên đài phát thanh Đà Lạt, xin anh kể về hoạt động này, ngày ấy.

Từ Công Phụng: Những ngày tháng tôi sống ở Đà Lạt, vào năm 1965 tôi có chơi nhạc với anh Phương tức Lộc. Chúng tôi có thành lập một ban nhạc nhỏ tên “Ngàn Thông”, mỗi tuần 1 ngày lên đài phát thanh, thu và phát trực tiếp. Thời sinh viên ấy mà, chúng tôi chỉ chơi cho vui.

TTT: Anh hát nhạc của ai?

TCP: Đặc biệt trong quãng đời sinh hoạt văn nghệ của tôi, tôi chỉ hát toàn nhạc mình viết thôi, hiếm khi hát nhạc người khác. Anh Lộc(Lê Uyên Phương) cũng vậy.

TTT: Xin cho biết quá trình sáng tác một ca khúc của anh. Khi một ý tưởng hay cảm hứng tới anh bắt đầu một nhạc phẩm như thế nào? Giai điệu hay ca từ đi trước?Anh mất bao lâu cho một ca khúc?

TCP: Tôi sáng tác tùy lúc, tùy hứng khởi mà viết. Thường là giai điệu trước, sau đó mới khai triển và tìm ca từ sau. Hoặc có khi, ca từ thành hình trước trong đầu rồi nương theo đó mà viết giai điệu. Có hai cách như thế nên hứng đến bằng cách nào thì làm theo cách đó. Thời gian thì một ca khúc có khi mất 1, 2 ngày mới xong, khi chỉ vài tiếng đồng hồ, tùy theo cảm hứng. Bài lâu nhất mất vài tháng, vì phải chăm đi chăm lại.

TTT: T nhận thấy trong thập niên đầu mới sáng tác, dòng nhạc tình của anh có âm hưởng hạnh phúc, êm đềm, ca từ lãng mạn, tươi đẹp, yên bình. Tuy nhiên càng về sau, nội dung các ca khúc của anh có khuynh hướng đổi chiều qua những triết lý nhân sinh, lẽ vô thường và thân phận con người. Xin anh cho biết lý do về sự xoay chiều này.

TCP: Thực ra điều đó có xảy ra cũng vì nó xoay vần theo chiều hướng của cuộc sống mà phát triển thôi. Nghĩa là khi tôi còn là một sinh viên, một thanh niên mới lớn, cái nhìn về tình yêu còn lãng mạn nên khi sáng tác, nhạc tình của tôi đầy hạnh phúc. Tuy nhiên khi đã sống nhiều hơn, từng trải thì sự suy nghĩ thay đổi, xoay chiều và thuận theo lẽ tự nhiên của dòng đời trôi chảy, nên nét nhạc có thay đổi.

TTT: Thập niên 70, chiến cuộc gia tăng, đời sống học sinh, sinh viên xáo trộn, triết lý hiện sinh du nhập vào Việt Nam. Một số giới trẻ bị Âu hoá, chạy theo phong trào Hippy, sống thác loạn và bất cần ngày mai. Là một sinh viên ngành Luật, anh và dòng nhạc anh có bị ảnh hưởng không?

TCP: Với tôi giai đoạn như thế không ảnh hưởng đến tôi và dòng nhạc. Tôi quan niệm một cách đơn giản và dễ dàng lắm. Sống không phải là thác loạn, sống phải nghiêm túc, có niềm tin, dựa vào một căn bản cho đời sống mình, không được buông thả. Chính tôi cũng không thích buông thả, cái gì cũng phải đâu vào đó. Đời sống buông thả với tôi là một bệnh hoạn, nó không làm cho xã hội tốt đẹp hơn. Tôi cố giữ bản chất mình, nên đời sống của tôi bình lặng. Tôi quan niệm mang lại hạnh phúc cho đối tượng của mình, nên những gì tôi thổ lộ trong âm nhạc và ca từ của tôi, chẳng qua tôi muốn chia sẻ hạnh phúc đến với tất cả mọi người. Hơn nữa dù có gì xảy ra tôi không chán chường đến độ buông thả và giữ chừng mực cho hạnh phúc mình không bị chao đảo.

TTT: Chữ “Em”trong những ca khúc của anh có phải từ những nhân vật của những cuộc tình qua đời mình, một hình bóng, một người nữ nào hay chỉ là một tiếng gọi?

TCP: Nói chung từ “Em” trong đó có ý mông lung hoặc khi tôi nhớ lại một thời nào đó trong đời sống mình, chứ không nhất thiết là hình ảnh một người tình nào đó nhất định. Ví dụ như tôi viết “Ai chia giọt nắng se buồn, như ta rồi cũng xa nguồn, làm sao cho em biết tình ta vẫn lấp lánh trong khung trời bát ngát. Làm sao cho em biết tình ta như núi biếc, như sông dài biển rộng.” Do đó chữ “Em” chỉ là một tiếng gọi.

TTT: Trước 75, anh đã từng làm biên tập viên cho đài VOF với các nghệ sĩ nổi tiếng như Kim Tước, Hồ Đăng Tín, Lê Gia Thẩm và Hoàng Quốc Bảo. Xin anh cho nghe về sinh hoạt đời sống thường nhật đó.

TCP: Tôi có làm cho đài phát thanh VOF và cùng làm với chị Kim Tước, cũng về âm nhạc nhưng mỗi người phụ trách một chuyên mục khác nhau. Chị Kim Tước lo một chương trình nhạc Tây Phương. Chị biên tập những bài hát ngoại quốc, viết và dẫn giải về văn hoá và âm nhạc xứ đó cho tường tận. Còn tôi thì viết lời giới thiệu các bản nhạc Việt Nam.

TTT: Xin lỗi cho T ngắt lời anh, T là hậu bối nên chưa và nghe biết về đài phát thanh này, xin anh cho biết sơ qua về đài phát thanh và ý nghĩa của “VOF”. Hình như mục đích và những thông điệp nó chuyển tải có tính chính trị?.

TCP: Đài phát thanh Đài VOF tượng trưng cho Voice Of Freedom tức đài Tiếng Nói Tự Do trực thuộc Đài Mẹ Việt Nam do Hoa Kỳ tài trợ. Trụ sở của đài này đặt ở số 7 đường Hồng Thập Tự, Sài Gòn. Các trạm phát sóng của nó đặt ở Thủ Đức, Cát Lở, Vũng Tàu và Thanh Lam, Huế.

Để thực hiện chương trình chiến tranh tâm lý, đài Mẹ Việt Nam chủ trương hoàn toàn về chính trị và thông tin còn đài Tiếng Nói Tự Do phát sóng chuyên về văn nghệ và tin tức. Chúng tôi làm việc với giám đốc là ông Vũ Quang Ninh và rất nhiều văn nghệ sĩ khác như Linh Sơn, Lê Tuấn, Lữ Liên, Phạm Long, Kim Tước, Hoàng Quốc Bảo, Vũ Đức Duy, Vũ Huyến, Bạch Yến, Anh Ngọc…

Mục tiêu việc làm của chúng tôi là phát thanh về miền Bắc những sản phẩm tinh thần của người tự do cho ngoài ấy nghe để họ hiểu ở trong Nam chúng tôi có tự do. Muốn nghe loại nhạc nào, thích thì nghe, hát cũng vậy, thích loại nhạc nào thì hát loại nhạc đó. Tình cảm hay tiền chiến đều được cả. Nó cũng chuyển tải một thông điệp hay tuyên truyền về sự tự do trong lối diễn đạt tình cảm của con người, về tiếng nói tự do của trái tim và khối óc để khuyến khích tinh thần người nghe rằng “Hãy tự do lên” . Chúng tôi cũng muốn chia sẻ những sinh hoạt, những gì xảy ra trong đời sống người dân trong Nam cho ngoài Bắc biết. Chúng tôi phát thanh về Bắc nhạc tiền chiến, nhạc trẻ, nhạc Pháp và Tây Phương. Bởi vì chúng tôi nghĩ ngoài ấy không được nghe nhạc tình cảm và tiền chiến. Chúng tôi phát cả những bài nhạc tiền chiến của các tác giả quen thuộc với miền Bắc mà những tác giả này ở lại miền Bắc nhưng họ bị cấm đoán không được nghe và sáng tác nhạc của họ.

TTT: Như vậy vai trò của âm nhạc khi ấy có tính cách chiêu hồi?

TCP: Đúng vậy, âm nhạc miền Nam tự nó có tính chiêu hồi. Tôi được biết qua những người hồi chánh đã kể lại người dân Bắc vẫn nghe lén và họ rất thích dù chính quyền miền Bắc dùng mọi cách để ngăn chặn. Trước đó có đài Gươm Thiêng Ái Quốc, nó khơi dậy lòng căm phẫn của nhân dân miền Bắc đối với chế độ Cộng Sản. Còn đài Mẹ Việt Nam khơi lại lòng yêu thương của người mẹ có những đứa con đi chiến đấu không về, “Sinh Bắc, tử Nam”.

TTT: Nói đến đời sống của một nghệ sĩ, giai đoạn khó khăn nhất của anh là khi nào?  Làm sao anh có thể thoát ra? Âm nhạc có giúp gì cho anh  không?

TCP: Nói về nỗi khó khăn, mỗi người có một định mệnh khác nhau. Đến một lúc nào đó mỗi người trong chúng ta phải trải qua những thăng trầm của cuộc sống. Nó có nguyên nhân từ bên ngoài và tác động đến bên trong của mình. Cái tôi gặp trắc trở nhất trong đời là lúc miền Nam thất thủ, giai đoạn từ 1975 tới 1980. Khi ấy đời sống của tôi trở nên bất ổn. Không có gì bám víu vào mà sinh sống nên việc mưu sinh rất vất vả. Phải làm bất cứ gì có thể để nuôi sống con cái và gia đình. Thời gian này ăn còn không đủ, tâm trí đâu mà sáng tác nhạc. Tuy nhiên vì âm nhạc là sở thích của tôi nên tôi rất quí âm nhạc. Qua bao nhiêu thập niên tôi vẫn giữ được mức sáng tác tuy không nhiều nhưng vẫn đeo đuổi nó, giống như một lần tôi có nói với các bạn trẻ rằng “Nếu các bạn thích nhạc thì hãy sống với nó, sống thực tình và đeo đuổi nó, thì các bạn sẽ thành công”.

Khi có hứng, ý tưởng sáng tác đến, nhưng tôi chỉ giữ kín trong đầu, trong sâu thẳm tâm tư đời sống mình. Nếu có viết cũng không để lộ vì bị cấm. Sau này khi ra hải ngoại mới dám cho phổ biến. Khi đến Mỹ và định cư, tôi viết bài “Khi tôi đến nơi đây” là bài hát đầu tiên ở Hoa Kỳ.  “Khi tôi đến nơi đây nắng rực rỡ ngoài khoang trời xa,/ và lòng tôi thấy rộng mở những thiên đường….tôi đã thấy trái tim hiền hòa/tôi đã thấy nụ cười bao dung/ tôi nghe biết những bài tình ca của đất nước thanh bình…” Khi tôi trình bày bài này, tôi thấy khán giả xúc động và khóc, tôi cũng xúc động như họ. Từ đó tôi bắt đầu viết lại những gì tôi nghĩ khi trước và sáng tác trở lại.

TTT: Xin cám ơn anh, và chúc anh an bình cùng những sáng tác ngày càng sung mãn hơn.

 

 

 Trịnh Thanh Thủy

 

 

 

Read Full Post »

Bob Dylan đoạt giải Nobel Văn học 2016

672225d Bob Dylan

Nhạc sĩ Bob Dylan là nghệ sĩ sáng tác nhạc đầu tiên được nhận giải Nobel Văn học.
(Ảnh tư liệu)

 nguồn: VOA

 

Nhạc sĩ huyền thoại người Mỹ Bob Dylan đã đoạt giải Nobel Văn học năm 2016. Ông là nghệ sĩ sáng tác nhạc đầu tiên được nhận giải thưởng cao quý này.

Viện Hàn lâm Khoa học Thụy Điển nói ông Dylan được vinh danh “vì đã tạo ra những cách biểu đạt mới bằng thi ca bên trong truyền thống âm nhạc tuyệt vời của Mỹ”.

Viện Hàn lâm Thụy Điển là tổ chức mà hàng năm vẫn đưa ra quyết định chọn người xứng đáng để trao giải Nobel Văn học.

Trong những năm qua, ông Dylan nhiều lần được nhắc đến như một người có thể đoạt giải Nobel nhưng ông không được coi là một ứng viên nặng ký.

Ca sĩ kiêm nhạc sĩ 75 tuổi này tên thật là Robert Allen Zimmerman. Ông bắt đầu sự nghiệp âm nhạc vào năm 1959 với các buổi biểu diễn tại những quán cà phê ở Minnesota.

Những tác phẩm nổi tiếng nhất của Bob Dylan được phát hành vào những năm 1960, khi đó các bài hát như “Blowin’ in the Wind” đã trở thành ca khúc ruột cho các phong trào dân quyền và chống chiến tranh Việt Nam

 

Read Full Post »

sachttm

Ra mắt tác phẩm của Trần Thu Miên

 

 Chiều ngày Chúa Nhựt mùng 9 tháng 10 vừa qua, nhóm thân hữu và anh em văn nghệ Boston đã tổ chức một buổi giới thiệu những tác phẩm thi ca và CD đọc truyện của tác giả Trần Thu Miên tại Trung tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng – Viet-Aid. Với chủ đề Tạ Ơn Những Bàn tay Nhân Ái ( Thank You America For Your Helping Hands ) và đã xuyên suốt chương trình với chủ đề này.

Mặc dù trời u ám, và mưa suốt ngày ảnh hưởng từ cơn bão Matthew, những khách hâm mộ văn học nghệ thuật cũng vẫn đến tham dự và ngồi kín ghế trong khán phòng khoảng 200 người. Sau phần khai mạc do ông Lê Đăng Ân tuyên bố là một chương trình văn nghệ với những ca khúc của Trần Thu Miên hay những ca khúc được phổ từ thơ của tác giả này. Mở màn là một bài hát phổ từ thơ Trần Thu Miên được soạn theo thể loại giao hưởng ( symphony ) của nhạc sĩ Phạm Trung Vinh đã tạo một ngạc nhiên cho khán giả. Tiếp theo, một bài thơ bằng tiếng anh do Uyên Sa diễn đọc cùng tiếng sáo nền của Tấn Nhật Bích. Ngọc Diễm xuất sắc trong ca khúc Mai Này Khi Anh Chết, rồi Thế Cường với chạy Trốn Quê Nhà, Bùi Thạch Trường Sơn với Người Di Tản Buồn của Nam Lộc, Nỗi Buồn Tháng Tư ( Nguyên Long phổ ) do Nguyễn Ngọc Phong trình bày, Hoàng Thông và bạn hữu trong Cho Tôi Xin Tạ Ơn, nhạc sĩ Nhất Chi Vũ thay vì chỉ phát biểu anh đã dùng một ca khúc do anh phổ từ thơ Trần Thu Miên Như Thời Gian Qua Đi dẫn khán giả từ chỗ ngồi lên sân khấu và những lời phát biểu đầy tình cảm. Phần trình diễn thu hút khán giả của Đạt Thịnh duyên dáng với cây guitar trong ca khúc Nước Mắt Tha Hương, đặc biệt  3 cháu Edwin Tran, Emily Tran, Evelyn Tran đồng diễn: guitar, flute, keyboard với ca khúc Em Là Ai đã tạo được sự cảm mến từ khán giả, Hoàng Vân với Cô Sinh Viên UTA một ca khúc của Trần Thu Miên, Nguyễn Trọng Khôi hát một bài do anh phổ từ thơ Trần Thu Miên : Buổi Sáng Mưa Rơi. Khán giả cũng không thể quên phong cách ngâm thơ mới lạ của Trần Chí Trung – bài thơ Nỗi Buồn Tháng Tư được phụ họa bởi tiếng sáo Tấn Nhật Bích…những giọng hát chung của  Đăng Ngọc, Hoàng Hà, Chí Hiếu, Chí Trung, Kim Sinh, Huyền Chi, Thiên Kim, Mỹ Tâm, Thanh Hằng, Hồng Thi, Hồng Vân. Những tiếng đàn, trống từ các nhạc sĩ  Lý Bằng, Đỗ Lộc, Công Thành, Phạm Trung Vinh và giàn âm thanh điều khiển bởi Công Luận đã làm khán phòng thêm ấm cúng.  Cũng không thể quên người điều phối chương trình gồm: Nguyễn Thanh Trang – Chu Trí.

Ngoài phần phát biểu của tác giả nói về những thao thức trong những ngày tháng qua để hình thành những tác phẩm, thi ca, truyện ngắn và âm nhạc, ông Lại Tư Mỹ cũng dẫn giải thêm về một tác phẩm truyên ngắn của Trần Thu Miên Giã Từ Giọng Hát Em Farewell to a Temptation.
Trong phần biểu lộ lòng biết ơn với đất nước và con người đã giúp đỡ và cưu mang hoàn cảnh tị nạn của ông Trần Phúc Trưởng và Minh Xuân đã làm khán giả ngậm ngùi.

Ban tổ chức và tác giả cùng đi đến một quyết định dùng toàn bộ số tiền mà khán giả đã ủng hộ và mua tác phẩm để dành tặng cho Cơ Quan Định Cư Tỵ Nạn ( Refugee/Immigrant Services of The Boston Catholics Charities )
Bà Marjean Perhot, giám đốc Catholic Charities Refugee & Immigration Services  trong phần phát biểu đã bày tỏ nỗi xúc động vì những nghĩa cử của người Việt Nam nói chung và ban tổ chức nói riêng khi nhận số tiền hơn 4000 đồng từ tay ông Lê Đăng Ân đại diện ban tổ chức trao tặng.

Buổi giới thiệu sách và CD của tác giả Trần Thu Miên được xem là thành công đáng kể và gây được ấn tượng tốt đẹp cho người tham dự.

 

Phóng viên   Văn Nghệ Boston 

Một số hình ảnh buổi giới thiệu tác phẩm của Trần Thu Miên

Hình ảnh: Hiệp Trần

 

Read Full Post »

logo

KHOA TỬ VI VÀ BẦU CỬ TỔNG THỐNG HOA KỲ.

Tác giả: LÊ ANH.


 

Bài viết chủ yếu chia sẻ ý kiến về học thuật Tử Vi, nên không quan tâm đến các vấn đề khác… Bài viết có 2 phần. Phần kiểm số và Xem xét Ai thắng Ai vào Nhà trắng.

1

  • PHẦN KIỂM SỐ:

 

Kiểm lại sự khả tín của lá số Ông Trump sinh giờ Tỵ qua vài điểm đặc biệt sau:

( Ông Donald Trump:  Sinh ngày 15 tháng 5 năm Bính Tuất (1946)- giờ Tỵ ).
Lá số của Ông Trump được cách Nhật-Nguyệt cư Sửu, sinh ban ngày, với nhiều cát tinh đắc cách hổ trợ như Xương-Khúc, Lộc tồn, Hóa Khoa (tất cả đều bị Triệt/Tuần cản trờ) + Việt chiếu Mệnh/Khôi tọa Thân, Thiếu Âm trợ cho Nguyệt/Thiếu Dương trợ cho Nhật khi tuổi thành Thân. Cung an Thân (là cái ta hành động) lại hội Quyền-song Lộc (có điều kiện vì Lộc tồn bị Triệt). Cả hai Mệnh-Thân song Hỷ, vô sát tinh…thật là Mệnh quý hiền.

Vậy lục sát tinh nằm ở đâu ?

– Lục sát tinh phân đôi, chia nhau nhập vào cung Nô và cung Điền trạch. Cho nên, ta đã biết Ông Trump là một đại gia kinh doanh địa ốc và cũng đã trải qua nhiều lần khai phá sản… bởi cung Điền hội Đà la, Địa Kiếp, Hư-Phá, xung Linh tinh, ngô Triệt (Triệt phá Thiên La nhưng cũng đáng tiếc làm hư Tử Tướng) . Thế cung Điền là thế Tử-Tướng, một thế lớn, nhưng bị Triệt và lại nhập Mộ với Phá-Hư-Hao/ Đường phù-Quan phủ-Thái tuế (là chực chờ hầu tòa)… Vậy cung Điền trạch ắt có vấn đề…Từ đây, sự nghiệp gian nan, không bền và phải nhiều lần ra hầu tòa…là vì vậy.

Ngoài tài sản giàu có, Ông Trump còn tỏ ra có tài viết văn và làm Show truyền hình (do ảnh hưởng của Khoa, Xương-Khúc chiếu Mệnh tại vài thời điểm). Đây là 1 đặc điểm tài năng đa dạng của Ông Trump. Tuy vậy, không thấy Ông tỷ phú nào lại quá keo kiệt (?) như Ông Trump (Lá số có Lộc tồn tọa cung Quan, xung cung an Thân, chiếu cung Mệnh thì khác nào Lộc tồn tọa thủ Mệnh Thân), mà người có Lộc tồn thủ Mệnh thì thường rất bảo thủ tiền bạc hơn là thích chia sẻ, phát tán tài lộc đây là đặc điểm thứ hai.

(Giữa những người Mệnh có Lộc tồn và Mệnh có Địa Kiếp, cả hai giống nhau ở chỗ rất cẩn thận về tiền bạc nên dễ mang tiếng hà tiện, ích kỷ nhưng khác nhau ở thật tế tài lộc. Một người Mệnh nhập Không-Kiếp thì tiền bạc èo uột; thất thường. Nếu nghèo thấu xương thì tiền bạc lấy ở đâu mà hào phóng, rộng rải với ai …

Ở lá số Ông Trump, Lộc tồn chiếu Mệnh-Thân hội Nhật-Nguyệt  còn chủ về giàu có tiền bạc nhưng phải gian nan, vất vả…)

Đặc điểm độc đáo thứ ba toát lên từ bản tính của Ông Trump, là loại người ăn nói kỳ dị, hay nổ; dễ tạo nghiệp thù oán với người khác cũng như thích nói thẳng sự thật… đó là tập hợp các sao tọa và hội vào Mệnh như: Thiên hình, Y-Riêu, Phá toái, Trực phù, và trong khi đó, nếu cung Di giáp hợp Sát+Kình-Kỵ, Hỏa-Địa Không  thì cung Tật Ách (Liêm hóa Kỵ+Hóa Kỵ,…) cũng vừa xung lưu niên TH (2016) cư Dần vừa bị lưu Thái Tuế kích động (nên mọi người chỉ biết nhiều đến tật ách của Ông Trump trong năm nay).

Ngoài ra, đã còn có 2 biến cố đặc biệt xảy ra trong đời Ông Trump cũng làm dễ dàng cho việc kiểm số, đó là: thời điểm Cha chết năm 1999 và vấn đề Hôn Nhân.

 

*-Cha Mất Năm Kỷ Mão (1999):

Năm 1999 này thuộc Đại Hạn (45-54t) cư Tỵ và năm Kỷ nên Văn Khúc hóa Kỵ. Năm này Xương -Khúc không còn trợ sinh cho người Nhật-Nguyệt thủ Mệnh nữa mà Kỵ còn làm mờ Nhật (là người Cha).Vậy Cha Mẹ ắt có vấn đề.

Cả hai Đại hạn và Tiểu Hạn (1999) đều cùng hội chiếu vào Nhật-Nguyệt (đây là vấn đề nổi bật của Tiểu hạn). Năm này lưu Phụ Mẫu chuyển dịch đến cung Tuất gặp ngay tam Sát (Linh+Đàla, Địa Kiếp) và Xương-Kỵ hội trong trường hợp này chính là gặp đại tang người Cha vậy.

 

*- Vấn đề Hôn Nhân:

-Ông Trump cưới Vợ lần đầu năm Đinh Tỵ (1977-32t) cư Hợi, thuộc ĐH cư Mão. ĐH và TH tam hợp nhau nên hôn nhân dễ xảy ra đúng như sách vỡ và nghiệm chứng. Nhưng sau đó đã ly hôn vào năm 1991-46t, thuộc đầu ĐH (45-54t) cư Tỵ.

-Ông Trump cưới Vợ lần hai năm Quý Dậu (1993-48t), thuộc ĐH cư Tỵ và sau đó đã ly dị vào năm 1999-54t, tại cuối của ĐH cư Tỵ này.

Như vậy trong cùng một ĐH (45-54t) cư Tỵ đã có 2 lần ly hôn (Ly dị lần đầu năm 1991-46t với người Vợ đầu, và ly hôn lần sau năm 1999-54t với người Vợ thứ hai).  Sự khác nhau về phương diện lý số Tử vi trong cùng một ĐH chính là vai trò Đóng/Mở huyền ảo của Triệt/Tuần với lưu Thái Tuế năm Tân Mùi (1991).

-Ông Trump cưới Vợ lần thứ ba vào năm Ất Dậu (2005-60t) và hiện đang sống chung nhau hạnh phúc cho đến hiện nay…

Ông Trump Thân cư Thê nên hãy nhìn vào cung Thê cư Hợi thật đẹp với Thiên Đồng nhân hậu, vui vẻ tọa thủ hội cùng Quyền-Lộc và Khoa xung (bị Triệt) …thật là tuyệt đẹp và bề thế của giới thượng lưu. Nhưng có ai ngờ rằng đàng sau và bên ngoài chỉ là  hư Triệt và đầy sóng cồn đại hải!

 

Tóm tắt: lá số Giờ Tỵ bên trên là lá số Tử vi của Ông Trump.

2

 

 Kiểm lại sự khả tín của lá số Bà Clinton sinh giờ Thìn qua vài điểm đặc biệt sau:

( Bà Bill Clinton: Sinh ngày 13 tháng 9 năm Đinh Hợi (1947)- giờ Thìn ).

 

Lá số Bà Clinton thuộc cách cục “Cơ Nguyệt Đồng Lương” với Mệnh Thiên Cơ cư Ngọ hội nhiều cát tinh  như: Khoa, song Lộc, Văn Xương, Tả-Hữu, Linh tinh, Tướng-Ấn/Thai  -Cáo, ngộ Tuần.“Tuần lâm hỏa địa” nơi đây không phá hư cách cục của lá số (Bà Clinton Mệnh Thổ với tinh đẩu Thiên Cơ thủ Mệnh) mà lại hóa hay vì còn có tác dụng ít nhiều gây cản trở cho lũ sát tinh (Địa Không, Kình dương) bên cạnh từ cung Mùi và từ xung cung (Cự-Phi liêm-Hóa Kỵ). Nhưng Bà sẽ khốn khổ vì chúng khi Tuần bị/được Mở (khi Đại Hạn nhập xung cung-cung Tý…sẽ nói sau)

Vấn đề còn lại là sao Linh tọa Mệnh. Linh tinh (hỏa) là ác tinh nhưng ít khi hại người mạng hợp hành và không khắc chính tinh thủ Mệnh, nên nói chung: sao đắc địa này ít tác hại đến cách cục của lá số Bà Clinton vì những kếp hợp xấu của nó về sau này.

Với cách cục “Cơ Nguyệt Đồng Lương” hội nhiều cát tinh, Mệnh lại có Khoa tọa, song Lộc hội chiếu; vô sát tinh làm hư hại…thì quả thật đây cũng là số mệnh lớn quý hiếm.

Vậy lục sát tinh nằm ở đâu ?-

Lục Sát tinh (Kình-Đà/Linh-Hỏa/Không-Kiếp) là các sao làm hư cách cục của Mệnh hay Vận; chúng phá nát cuộc đời của con người và dìm họ xuống đáy bùn đen, kể cả cái chết thãm. Lục Sát tinh là 6 sao hắc ám mà mỗi sao là một con quỷ ác độc với sở trường chuyên biệt.Vậy mà Mệnh Thân của Bà Clinton né tránh được sự hội tụ của chúng ngoại trừ sao Linh tinh sáng (đã nói bên trên) và 2 sao Kình-Đà hội chiếu vào cung Tật Ách.

Cũng cần nói thêm về cung Tật Ách nơi đây hội tụ Kình-Đà+Hỏa tinh, cộng với bên cạnh còn có Cự-Kỵ-Phi liêm, Thiên không (phát tác bất chợt/bất ngờ). May là tập hợp 3 sao xấu (Kình-Hỏa khắc kỵ/chế hóa lẫn nhau) chỉ còn lại một Đà la (thâm trầm thủ đoạn, cản trở). Cung Tật Ách là phía bóng tối của con người. Bà Clinton đã bị nhiều tai tiếng không tốt như  đã  biết… cũng bởi vì đối Mệnh là tập hợp các sao Cự-Đà-Kỵ-Phi liêm (Phi liêm tượng là con gián. Đà+Phi liêm ẩn tàng mưu kế chơi bẩn trong bóng tối). Rõ ràng đây là cái ách tật của Bà và cũng là 1 đặc điểm nổi bật trong lá số giờ Thìn.

Đặc điểm độc đáo thứ hai toát lên từ cung cách điềm đạm đối xử với Phu quân.

Đàn bà nào không ghen. Với Bà Clinton, cung Tật Ách có Thiên Tướng thủ cung là chúa ghen tương, lại còn tọa chiếu Hỏa tinh (nóng như lửa cháy) – Kình+Kỵ (là đố kỵ, chống đối dữ dội…) cho thấy Bà cũng là loại ghen thứ dữ chứ nào khác với ai !. Nhưng Bà đã tỏ ra rất mềm mỏng, lịch sự (ít ra là ở bên ngoài, bên trong nội bộ gia đình mấy ai biết được sự thật vì Bà vốn dĩ khéo che dấu (Đà la chiếu Tật Ách)) với Ông Chồng hào hoa quá cỡ và Bà Clinton (lúc bấy giờ đang là Vợ của một Tổng Thống siêu cường) đã biết đặt lợi ích tương lai, phẩm giá trên tất cả…Phải chăng chỉ có nữ Mệnh với Thiên Cơ+Hóa Khoa (khôn ngoan, khéo léo và mưu lược) cư Ngọ (là cung Vua) nên phải biết ứng xử sao cho tốt đẹp mặt Chồng (Thái dương cư cung Phu chính là Ông cựu Tổng Thống Bill Clinton).

Đặc điểm thứ ba, đó là: để kiểm số Bà Clinton thì phải quan tâm đến thời kỳ Ông Bill Clinton làm Tổng Thống. Bà Clinton đương nhiên trở thành đệ nhất phu nhân Tổng thống Hoa Kỳ. Trong giai đoạn này, ĐH (42-51t) cư Tuất (lại là cung Quan-Quan là Chồng) của Bà quá tốt (Nhật-Nguyệt+Quyền-Lộc, Tướng Ấn, Thai-Cáo) + TH năm Quý Dậu (1993-47t) ứng với lưu Quan thế Tử-Phá cư Mùi. Nhưng tại cuối nhiệm kỳ II Tổng Thống của Ông Bill Clinton, Vận Hạn của Bà thuộc ĐH (52-61t) cư Hợi (ĐH tưởng xấu tệ hóa hay vì vô ác sát, lại giáp Lộc-Kỵ) và TH năm Tân Tỵ (2001-55t) cũng tại cung Mùi với nhiều cô độc, buồn phiền và bất mãn.

Bà trở thành Thượng Nghị Sĩ  2 nhiệm kỳ kể từ năm (2001) và có vinh dự được 1 tạp chí uy tín Forbes bình chọn là 1 trong 100 phụ nữ quyền lực nhất thế giới vào năm (2006-60t) cư Dần, là năm rất tốt với lá số giờ Thìn với Âm-Dương, Quyền-Lộc và đầy ơn phúc

Tóm tắt: lá số Giờ Thìn bên trên đích thực là lá số Tử vi của Bà Clinton.

 

Cả hai lá số Bà Clinton -Giờ Thìn và Ông Trump -Giờ Tỵ đã được kiểm chứng qua vài biến cố thật tế xảy ra trong đời sống của họ. Ngoài ra, còn có thể kiểm số bởi áp dụng “Thần Khê Định Số” qua hình tướng/tính tình để dự đoán hành vi…Cũng đã còn có nhiều cách khác nhau để kiểm chứng một lá số về giờ sinh…

   Bởi cách an sao trong khoa TửVi, yếu tố giờ sinh sẽ xác định nơi đến của cung an Mệnh-Thân và một số sao quan trọng như: Hỏa-Linh (quan trọng cho Tham tọa Mệnh), Không-Kiếp (quan trọng cho cách Sát Phá Tham với nhiều cát tinh) , Xương-Khúc (rất cần cho Mệnh Nhật-Nguyệt đồng cung), Thai-Cáo, Quang -Quý, và Đẩu quân . Cho nên: chỉ cần đơn giản xem xét 4 hung thần Không-Kiếp/Hỏa-Linh từ giờ sinh là có thể xác định phần lớn Mệnh số tốt-xấu/cao-thấp của các cách cục.

 

  • Xem Xét Ai Sẽ Vào Nhà Trắng ?

Để biết sự việc thành bại hay Ai thắng Ai, tất cần xem xét thêm ít nhất 3 việc:

*1/-Xem xét cách cục từ 2 lá số, đặc biệt so sánh qua Vận Hạn hiện tại của 2 lá số.

*2/-Xem xét câu Phú về bất hiển công danh vì Mệnh Nhật-Nguyệt tại Sửu Mùi.

*3/-Xem xét Ngày Bầu Cử 8/11/2016.

 

1/-Xem Xét Cách Cục:

Xem xét lá số Bà Clinton:

Mệnh-Thân đều nằm trên trục tam hợp Hỏa, cung an Mệnh có Cơ-Khoa tọa đế cung với Linh-Xương khắc tiết. Tuần là cái bức tường hay rào cản hạn chế giao tiếp trong ngoài…nên nhìn thoáng qua là thấy Bà cô đơn ghê gớm với tài năng và tham vọng của riêng Bà, mà cũng chẳng mấy ai thích tìm đến với Bà (vì Hỏa khí rất vượng).

Cung an Thân cư Dần với Đồng-Lương+Hóa Quyền lại bị Triệt ngăn cách trong ngoài.

Cung Dần là cung Mộc nhưng tàng hỏa khí (Bính). Cả hai cung Mệnh và cung an Thân đều nhiều khí hỏa…nên đây là vấn đề.

Lá số Nữ Mệnh mạng Thổ sinh Tháng 9 âl. Hỏa khí đã nhập Mộ, Thủy khí Quan đới, Kim vào Suy và Thổ tứ quý là Thổ vượng đắc lệnh nên rất cần lấy Mộc tiết khí thổ và Thủy nhuận đất. Kỵ gặp Hỏa sinh ra Thổ.

Từ đây: để Mệnh đắc dụng hay thành đạt vươn lên với đời thì Mệnh này cần Vòng Đại Hạn thuận lợi với các tinh đẩu thủ cung thích hợp.

Nghiệm chứng thật tế là: số này có Vòng ĐH thuận lợi khởi từ lúc ấu thơ tại phương Nam (hỏa), chuyển qua Tây phương (kim) rồi đi lên phương Bắc (thủy) cuối đời với các tinh đẩu thủ cung tương ứng.Vậy Mệnh này có nhiều thành đạt và cơ hội vươn lên với đời . Hãy xét nghiệm vài ĐH thì rõ thôi:

-ĐH (42-51t) cư Tuất tuy vào đất Thổ táo nhưng được tinh đẩu Thái Âm (thủy) đắc dụng. Đây chính là ĐH cộng với Tiểu hạn năm 1993/cung Mùi đã đưa Bà vào Nhà trắng.

-ĐH (52-61t) cư Hợi là vào vùng Thủy vượng. Tuy Liêm (Hỏa)-Tham (thủy) là 2 chính

tinh thủ cung khắc chế nhau (làm Bà thấy mệt mỏi lắm) nhưng Mộc khí sinh ở Hợi (Mộc

trường-sinh ở Hợi), Mộc tiết khí Thổ, Thủy nhuận đất, làm điều hòa ngũ hành bản Mệnh.

Bà đắc cử TNS tại năm 2001-55t, sau khi Ông Chồng chấm dứt nhiệm kỳ TT lần II.

-ĐH (62-71t) cư Tý là nơi Thủy cực vượng. Với tinh đẩu Cự môn (Thủy)+Hóa Kỵ (thủy) tọa thủ. Hành Thủy là dụng thần Tửvi của Mệnh số Bà Clinton. Đây chính là ĐH đắc ý nhất của Bà vậy.

Năm 2008-62t: Tuy thất cử TT, nhưng Bà làm Bộ Trưởng Ngoại Giao của chính quyền Obama.

(Sao HóaKỵ tốt/xấu hay lợi/hại tùy thuộc vào thổ ngơi và tinh đẩu tọa cùng.Vì vậy, Hóa Kỵ cũng ít tác hại với cung có tinh đẩu đồng hành và tọa nơi vượng Thủy như Tý, Hợi)

-Năm bầu cử 2016 rơi vào cung Thìn (khố Thủy)  với Thái dương (hỏa) thủ cung….là Bà có 1 Năm thuận lợi (là thế thời và môi trường sống như ý) nhưng có tinh đẩu không thích hợp (là ý chí tranh đấu bản thân và lòng người phù trợ nhiều khó khăn/thăng trầm). Tuy vậy, ĐH (10 năm) đã cực tốt + 1 Năm cũng tốt thì sá gì những phân chia thăng trầm của lòng người trong tranh cử  chính trị.

Xem xét lá số  Ông Trump:

Cung Mệnh nằm trên tam hợp Kim cục, Mệnh có Nhật-Nguyệt đồng cung cư Sửu (là đất ướt)

Cung an Thân nằm trên tam hợp Mộc cục với Thiên Đồng (thủy) cư Hợi (là nơi vượng Thủy). Chiếu về còn có Cự (thủy)-Cơ (mộc). Vậy cả 2 cung Mệnh-Thân  đều vượng Thủy. Với người Thổ mạng, Thổ Cục thì bản thân bị tiết khí thái quá…nên đây là vấn đề.

Lá số Nam Mệnh mạng Thổ sinh Tháng 5 âl. Hỏa khí Đế Vượng, Thủy khí vào Thai, nên hành Hỏa, Thổ quá nóng và quá khô. Vì vậy:  Hỷ Thủy và Kim sinh trợ, Kỵ Mộc trợ Hỏa và lại Kỵ Thổ khô táo.

Từ đây: để Mệnh đắc dụng hay thành đạt vươn lên với đời thì Mệnh này cần Vòng Đại Hạn thuận lợi với các tinh đẩu thủ cung thích hợp.

Trong thật tế: số này có Vòng ĐH nghịch chiều (là thế thời và môi trường sống gặp nhiều khó khăn/thăng trầm) khởi từ phương Bắc (thủy), chuyển qua Đông phương (mộc), rồi đi xuống phương Nam (hỏa) cuối đời. Tuy vậy, may nhờ các cung Đại Hạn có tinh đẩu thích hợp (là ý chí tranh đấu và lòng người phù trợ) nên số cũng có nhiều cơ hội vươn lên với đời… Hãy xét nghiệm vài ĐH thì rõ thôi:

-ĐH (45-54t) cư Tỵ là đất Hỏa nóng với Thiên Lương (mộc) thủ. Mộc- Hỏa bất lợi.

Năm Tân Mùi (1991-46t) cư Sửu với Nhật-Nguyệt oánh lộn nhau nên khai phá sản Trump Taj Mahal. Trong cùng ĐH này, Năm Nhâm Thân (1992-47t) cư Dần với Tham lang (thủy) thủ cung. Một Năm tuy được tinh đẩu nhưng đã có ĐH (10 năm) xấu kỵ nên cũng hỏng. Đã khai phá sản Trump Plaza Hotel. /

Năm Kỷ Mão (1999 -54t) cư Dậu: Cha ruột qua đời vì bệnh.

-ĐH (55-64t) cư Ngọ là đất Hỏa vượng với Thất Sát (kim) thủ. Đã khai phá sản Trump Hotel và Casino Resorts năm Giáp Thân (2004-59t). Cũng trong ĐH này, năm Kỷ Sửu (2009-64t) đã khai phá sản Trump Entertainment Resorts.

-ĐH (65-74t) cư Mùi là nơi khố Mộc, đất khô. ĐH vô chính diệu lấy Nhật-Nguyệt  làm nền, có Tuần là hố đen hãm cát tinh nên cũng bất lợi. Chiếu về là  Cự-Cơ (từ cung Phúc đức) và Thiên Đồng (từ cung Thê: rõ là chính Bà Vợ này đang cố gắng giúp ích cho Chồng).Tuy đây là một ĐH có khá hơn trước nhưng cũng là ĐH không thật sự là tốt.

-Năm bầu cử 2016 rơi vào cung Dần (mộc) tàng hỏa khí với Tham lang (thủy) thủ cung.

Năm này không phải là một năm tốt (vì cả cung và tinh đẩu đều là mộc sinh cho hỏa, là ẩn tàng dư khí). Ngoài ra, Hạn nhập cung Dần, là đất kim tuyệt, nên thế thời và môi trường sống lẫn lòng người đã không thuận lợi như đã thấy…

ĐH (10 năm) đã không tốt gặp 1 Năm cũng là xấu kỵ thì lấy gì mà tranh hơn với người.

(Với lá số Ông Trump, lưu Mệnh (năm 2016) cư Dần xung 2 Hóa Kỵ từ cung Tật Ách , với Tham gặp song Hao là sự kỳ cục, lập dị đáng ghét… cứ lập đi, lập lại hoài).

 

Vậy khi so sánh sự cao thấp của 2 lá số, đặc biệt qua Vận + Hạn hiện tại thì  kết quả khá rõ ràng. Bà Clinton với cách cục đẹp là: Vòng ĐH thuận chiều và đắc tinh đẩu thủ cung tương ứng (ngược lại là Ông Trump, với cách cục giá trị kém hơn). Tại Năm Bầu cử (2016), Bà Clinton đã có được một ĐH tối ưu, kể cả tại Năm bầu cử (tốt nhất trong đời) và có 1 Ngày Bầu cử  như ý… thì Ông Trump với ĐH VCD (đã là Vô chính diệu thì không thể nào ngang bằng với có chính diệu) và cũng có 1 Năm khá xấu  thì chuyện cách cục cao thấp đã rõ. Muốn thành đạt cực cao thì phải có kết hợp cực tốt giữa Mệnh và ĐH.

 

   (Trong Tử bình, bát tự của Ông Trump là: Bính Tuất- Giáp Ngọ-  Kỷ Mùi-  Kỷ Tỵ

 ĐV: Bính Thân/Đinh Dậu/Mậu Tuất/Kỷ Hợi/Canh Tý (57-66t)/Tân Sửu (67-76t)/Nhâm Dần …

Nguyệt lệnh Lộc Kiếp thấu Ấn tất Nhật nguyên vượng, Giáp Quan tinh tuy lộ nhưng vô căn (là Quan không có gốc, là vô duyên với Quan trường) và còn bị khí Hỏa Thổ toát lên áp bức phải tòng theo. Nếu nói dụng Quan, mà Quan thế cô lại không có phụ trợ, cách cục càng thấp, khó mà lấy Quý. Vậy chỉ có thể lấy Tài sinh Quan  mà không sợ Thực-Thương làm hại vì có Ấn, cũng không sợ Tỷ-Kiếp làm hung vì Trụ thấu chính Quan.

Vận Nhâm/Quý cuối đời không thể dùng; Vận Tỷ-Kiếp Trung niên, tuy không quá  tệ , cũng phải 2 lần khai phá sản tại cuối Vận.

Vận Thương Thực thì lấy Ấn chế Thương để hộ Quan làm dụng, nhưng Ông Trump hình như biết mình mà không biết Người (nên ngay cả những công thần, trưởng lão trong đảng CH  cũng không chấp nhận Ông và kể cả nhiều người uy tín chính trị bên ngoài nữa…) thì làm sao Ông tiến thân trên Quan lộ.?!

Cái ách nạn của Ông Trump chính là :

    Toàn Trụ toát khí Hỏa-Thổ, không chút Kim-Thủy thấu ra, lại là hóa thần vượng. Trụ có Giáp Quan nhưng bị hỏa đốt tiêu (khó làm Quan chức, làm ngành nghề khác thì thuận lợi hơn). Đây là số quý hiển hơn người, tiếc rằng Vận Hạn không thuần nên cuối đời lao đao giảm phúc, không như ý…       

  Hai  Đại Vận sau thời điểm lập Thân (37t) toàn khí hỏa thổ thấu xuất có dư, nên là Vận rất gian nan, cuối chu kỳ phải khai 2 lần phá sản. Kể từ Vận Canh Tý là Vận Hỷ Thương quan vươn lên được (gặp Thương xem Ấn, dụng Thương cần phải tĩnh), nhưng Canh chẽ Giáp Quan nên cũng khó xoay sở quan trường (Vận này còn thêm 2 lần phá sản nữa. Tại HK, khai phá sản chưa chắc đã nghèo đi mà các đại gia chỉ giảm giàu, giảm Tài Lộc).

“…Thương quan kiến Quan, tâm địa uốn khúc, quỷ quyệt đa trá, kiêu ngạo khinh người, thường thấy người trong thiên hạ không ai bằng mình, quý nhân kỵ sợ,…” UHTB.

   Vận Tân Sửu (67-76t) là Vận cuối đời, bắt buộc phải công khai múa kiếm…là Vận Hỷ nhưng lại là Vận Thực (Thực không thích Ấn, tối kỵ Kiêu) nên bản thân xung đột nặng nề với những người bảo trợ ngay trong đảng CH, và với cả những bậc trưởng lão trên chính trường HK. Năm 2016 là Bính Ấn và Năm Đinh Dậu (2017) là 1 loại Kiêu thần.Vận Thực -Hạn Kiêu (dù có hợp chi địa) thì cũng khó thể nói Hạn này là cực tốt cho số Ông Trump.

Vận Nhâm Dần (77-86t) là Vận tốt nhất ở đầu Vận, gặp Dụng thần, nhưng thời gian và con người ở thế giới khác rồi…). Rõ là: “Làm Chúa thì thừa nhưng làm Vua thì thiếu”.)

 

*2/-Xem xét câu Phú về bất hiển công danh vì Mệnh Nhật-Nguyệt tại Sửu Mùi.

Xã hội VN hay Trung hoa ngày xưa đào tạo phái nam ra làm Quan, tham chính đề cai trị nước và an dân, và chỉ duy nhất chiều hướng này, con đường  này mà thôi. Vì thế, cách nói “Bất hiền công danh” từ câu Phú Nôm có chủ ý xác nhận rằng: Người có Nhật-Nguyệt đồng cung tọa Mệnh thì khó  có thể là Vua hay là Quan tột đỉnh (Tể Tướng) hay là lãnh tụ chính trị số Một (Tổng Thống hay Thủ Tướng) như thời hiện đại ngày nay. Nào đã có mấy Vị Vua hay Chúa tể nào có số Mệnh với Nhật-Nguyệt đồng cung Sửu Mùi !.

Nói cách khác, Ông Trump có thể là đại gia thành công số 1 của ngành địa ốc; có thể mộng thành thủ lãnh của đảng phái chính trị hay của tập thể quần chúng nào đó nhưng không thể là người số Một của các con số 1 trong Quan trường hay làm chính trị.

Tại sao? – Tại vì Phú nói thế: Người có Nhật-Nguyệt đồng cung tọa Mệnh thì “chính không bằng chiếu”. Nghĩa là: số Mệnh không phải là thượng cách !.

Ngoài ra, Mệnh Nhật-Nguyệt đồng cung tranh huy, tự cách cục đã có khiếm khuyết (nên là cách kém nhất trong các cách Nhật hay Nguyệt thủ Mệnh) nên rất cần hội tụ cát tinh và các thế giáp tốt đẹp. Người Nhật-Nguyệt đồng cung thường có tiền Vận lao đao nhưng về hậu Vận lại có cơ hội mát mặt (đây là lý do vì sao Ông Trump chọn ra tranh cử tại ĐH Thiên Di dù tuổi Ông đã  thành lão rồi – nếu biết tự điều chỉnh bản tính của mình cho thích hợp hơn thì may ra … hùm chết để lại da, hồi ký người chết viết còn có tiếng).

Hãy nhìn vào thế đứng của Nhật-Nguyệt cư Sửu Mùi mà suy diễn ra thêm…Tóm gọn lại là: Mệnh này khó phát Quan (vì Lương-Khoa hãm Triệt); Tài VCD vì Âm-Dương mông lung (Cự-Cơ thiếu song Hao); Tình cảm Thê Nhi thay đổi nhiều lần (dù rằng cung Thê ở tứ duy có Quyền-Lộc, xung Khoa thì có số ít nhiều cũng nhờ Vợ). Cung Thê là chỗ dựa an toàn và ích lợi nhất (để vận động phái Nữ và di dân…) thì chẳng may mới ra quân ngày đầu đại hội đảng CH thì đã bị tỳ vết, kém hay (có lẽ cũng bởi vì phúc bạc).

Mệnh Nhật-Nguyệt đồng cung thì phải nhờ vào cung Di  nên có thể dự đoán được rằng: Ông Trump chưa chắc thắng phiếu được tại quê nhà NewYork, là ngay nơi Ông đang sinh sống, chỉ vì  đối với Nhật-Nguyệt thì “chính không bằng chiếu” Mệnh.

Cách cục sợ nhất là Mệnh-Thân vô ỷ (không chỗ dựa) mà cái Ta hành động của Ông Trump lại làm cho người khác thương thì ít và có nhiều thêm kẻ thù (đây cũng là Phúc bạc vì “chính không bằng chiếu” nên đầu óc Nhật-Nguyệt tranh tối tranh sáng).

Môi trường và hoàn cảnh thật tế là vậy!.

 

*3/-Xem xét Ngày Bầu Cử Nov/8/2016.

Ngày Bầu cử tại HK là ngày (dl) Nov/8/2016=(âl) ngày mùng 9/10/Bính Thân

Ngày này vô cùng quan trọng trong thật tế, vì đây là mức đến tranh nhau kết quả bầu cử là thành hay bại. Trong khoa Tử vi, nấc thang giá trị tính từ ĐH là quan trọng nhất, kế đến là TH (lưu Niên), giảm lần xuống Tháng, Ngày, Giờ. Toàn thể hệ thống giá trị được an định bởi âm dương, ngũ hành,và các tinh đẩu để từ đây phân ra tốt xấu. Có thể hiểu là:

Ngày/Giờ chỉ là một trong những hệ luận tất yếu của Tháng/Năm/ hay Đại hạn (10 năm).

Năm/Tháng/Ngày hoạnh phát #1 phải nằm trong một đại vận thích hợp, phải tương ứng với  Mệnh-Tài-Quan-Phúc và còn vài yếu tố khác nữa (mồ mả, phong thủy)

 

Trường hợp Bà Clinton:

  Ngày Bầu Cử nhập cung Dậu và liên hệ đến các cung Thìn /Tuất/và cung Mão (bị Triệt)

   [ Cung Dậulưu Nô/Điền, cung Thìn là Phu/lưu Mệnh, cung Tuất là Quan/lưu Di ]

Trong ngày Bầu cử, Bà Clinton mong chờ các nổ lực trong quá khứ chủ yếu đến từ :

-Cung Nô (là tầng lớp cử tri; từ những người cộng tác, thân hữu, và từ đảng DC,….)  +

-Cung Điền (là toàn bộ sức mạnh/khả năng của guồng máy và chính sách tranh cử ,…) +

-Cung Di và Quan (là những tác động ảnh hưởng đến từ môi trường bên ngoài chủ yếu là từ tài năng vận động (cung Quan) và từ người Chồng (Quan cũng là  Phu quân của Bà)…

 

Trường hợp Ông Trump:

   Ngày Bầu Cử nhập cung Dần và liên hệ đến các cung Hợi/Mão/và cung Thân. 

[ Cung Dần là lưu Mệnh/Phụ-Mẫu, cung Hợi là Thê/lưu Tử, cung Mão là Phúc/lưu Phụ-Mẫu, và cung Thân là Tật Ách/lưu Di ]

Trong ngày Bầu cử, Ông Trump hy vọng kết quả đến từ các nổ lực chủ yếu như:

-Cung Mệnh (là tài năng và sự lôi cuốn của cá nhân chính mình…) +

-Cung Phụ Mẫu (là guồng máy vận động của đảng CH với những người bảo trợ…) +

-Cung Tử và Thê (là sự lôi cuốn và tác động hổ trợ của ngườì Vợ và các Con, Cháu) +

-Cung Tật Ách (là sự lôi cuốn và tác động của lập trường và thông điệp của bản thân) +

-Cung Phúc đức (là ảnh hưởng của những tác động nhân quả trong quá khứ và hiện tại…)

 

*-Nhận Xét: Với góc nhìn của khoa Tử vi, sự huyền diệu đến mọi ngỏ ngách liên quan của ngày Bầu cử TT HoaKỳ từ 2 lá số trên đã được phơi bày… Hẳn nhiên, trong ngày Bầu cử, Bà Clinton có nhiều thuận lợi tốt hơn Ông Trump (phối hợp các tinh đẩu của từng lá số rồi so sánh thì rõ. Xin không được nêu ra đây).

Tại đây, người viết bài này muốn nhấn mạnh đến ý nghĩa xuất hiện từ cung Tật Ách và cung Phúc mà Ông Trump đang muộn màng cần đến.

 

-Cung Tật Ách lục hại cung an Thân cư Thê: Cung Mệnh và cung an Thân  là 2 cung riêng biệt nhưng tuy hai mà là một. Cung Mệnh và Tật Ách liên hệ nhau, cung nào đều có vai trò đó, nhưng cung Tật Ách còn là nơi mà dòng nghiệp quả chảy qua. Tính chất tiên thiên của Tật Ách chỉ là một biến số, cùng với nhiều biến số khác,  nằm trong một phương trình đời sống thành bại mà mỗi giai đoạn thời gian (thể hiện qua Vận hay Hạn) là kết quả có sự đóng góp hổ tương nhân sự. Cung Tật Ách (mang tính họa nạn nhiều hơn phước lành) ở thế hại cung an Thân (là cái Ta hành động) thì đây là khuynh hướng của 1 luồng nghiệp xấu đưa đẩy …mà Ông Trump đang thể hiện (Bà Vợ Melania đã bị văng miểng cũng chỉ vì ÔngTrump) Mệnh chủ là Ta nhưng biết tai biến thì còn ở trong TậtÁch

trump_clinton

-Cung Phúc ảnh hưởng đến tương lai :

Trường hợp của Ông Trump, cung Phúc ở thế lục hại sao Vua (Tử vi); sẽ quyết định gia hay giảm ảnh hưởng tốt/xấu hay thúc đẩy vô hình  quyết định bỏ phiếu của cử tri HK và những nỗ lực riêng của chiến dịch vận động tranh cử Tổng Thống HK.

 Cung Phúc là mặt gương đàng sau của Mệnh-Thân vì tam hợp Phúc (Di-Phúc-Thê) bao giờ cũng đối xứng/đối nghịch với Mệnh (Mệnh-Tài-Quan). Mối liên hệ của Mệnh-Phúc như hình vớì bóng. Nhìn cung Phúc có thể biết phần lớn mệnh số sang hèn, hung cát của một đời người

 Phúc cung như một lu nước. Nếu một người chỉ biết lợi dụng Phúc tốt của riêng mình mà thụ hưởng nhưng không biết tu bổ, bồi đắp thêm thì lu nước đến ngày nào đó sẽ cạn kiệt lợi ích…

  Những chỉ dấu Phúc bạc có thể đoán biết được phần nào qua cố gắng đương đầu với những thử thách trong đời sống….mà tai họa cứ dồn dập vương vấn lên người.

 Ông Trump đã cố gắng toàn diện, nhiều mặt mà mặt nào cũng gặp nhiều trở lực, không như ý. Ông Trump đã có tiền bạc, danh vọng hầu như ngất trời… nhưng chỉ có một điều mà Ông hình như chưa có, đó là Phúc dư hay dư Phúc đức!.

 Nếu quả thật Phúc của Ông Trump đã cạn thì tuổi thọ cũng tàn theo chỉ vài năm nữa thôi.

Bài viết này nhìn vấn đề thời sự qua Tử vi. Do bởi đây là diễn đàn đại chúng nên bài viết không thể đi sâu vào chi tiết học thuật mà cần dễ hiểu, và đơn giản. Phương pháp luận số cũng vì thế được xào nấu theo cung cách “Mì Ăn Liền”.  Khoa Tử vi chỉ chính xác tương đối và những tín hiệu tốt/xấu trên lá số Tử vi giống như đèn Xanh/đèn Đỏ của hệ thống đèn lưu thông (đây chỉ là điều kiện cần nhưng chưa đủ). Khi Bạn lái Xe vượt đèn đỏ, nào ai dám chắc rằng Bạn sẽ gặp tai họa ngay tức thì (?!) ./.

Mong tất cả mọi người an lành và may mắn…

 

Lê Anh  (tháng 8/2016)

Read Full Post »

Thơ Lê Trinh

belanger109

Độc hành 1

 

Các dãy số lớn sụp đổ trong một khúc xương

những con bọ mang ánh trăng óng ánh chui vào

nở cánh hoa lẻ loi như ngôi đền vĩ đại

dòng sông đưa lời kinh về phía đông

song sóng bước lữ hành.

 

Mắt nàng đẹp long lanh dịu dàng nhóm lửa

giữa trái tim gần thoát tục của ta.

 

Độc hành 2

 

Xung quanh cây đèn là kinh nguyện

một mùa hoa tự hủy an nhiên

những bài ca chửa hoang vượt mặt

trong cái nồi tối sẫm hồng hoang.

 

Đại ngàn đi lắc lư êm dịu

trái tim tôi hư ảo chênh vênh

rung lên những bước thú hoang phiêu bạt

niềm đam mê ngắt đoạn đến vô cùng.

 

Lê Trinh

 

 

Read Full Post »

PHÂN ƯU

PhanUu

Tiểu sử Dương Nghiễm Mậu:

 

Dương Nghiễm Mậu tên thật là Phí Ích Nghiễm, sinh ngày 19 tháng 11 năm 1936 tại làng Mậu Hòa, huyện Đan Phượng, phủ Hoài Đức, tỉnh Hà Đông (nay thuộc Hà Nội).
Năm 12 tuổi, ông ra sống và học ở Hà Nội đến bậc trung học. Sau đó, ông bắt đầu viết đoản văn, tùy bút cho phụ trương văn nghệ học sinh của các báo chuyên nghiệp.
Năm 1954, ông vào Nam. Từ 1957, ông bắt viết nhiều đoản văn, truyện ngắn, truyện dài. Năm 1962, ông chủ trương tạp chí Văn nghệ với Lý Hoàng Phong, đồng thời viết cho các báo Sáng tạo, Thế kỷ, Tia sáng, Văn, Văn học, Bách khoa, Giao điểm, Chính văn, Sóng thần, Giữ thơm quê mẹ… Ngoài ra, ông còn chủ trương nhà xuất bản Văn Xã.
Năm 1966, ông nhập ngũ, đến năm sau thì được bổ nhiệm làm phóng viên quân đội Việt Nam Cộng hòa đến ngày 30 tháng 4 năm 1975. Năm 1966 ông được trao giải Văn học Nghê thuật Toàn quốc VNCH với tác phẩm Gia Tài Người Mẹ.
Từ năm 1977, ông chuyển sang ngành vẽ tranh sơn mài..

TÁC PHẨM:

Đêm Tóc Rối (Truyện dài, Thời Mới, 1965)
Đêm (Tập truyện ngắn. Giao Điểm, 1965)
Gia Tài Người Mẹ (Truyện dài. Văn Nghệ, 1964; Văn Xã tái bản 1966)
Tuổi Nước Độc (Truyện dài, Văn, 1966)
Phấn Đấu (Truyện dài, Văn, 1966)
Cũng Đành (Tập truyện ngắn, Văn Nghệ, 1963; Văn Xã tái bản 1966)
Đôi Mắt Trên Trời (Tập truyện ngắn. Giao Điểm, 1966)
Sợi Tóc Tìm Thấy (Tập truyện ngắn, 1966)
Nhan Sắc (Tập truyện ngắn. An Tiêm, 1966; Văn Xã tái bản 1969)
Kinh Cầu Nguyện (Tập truyện ngắn. Văn Xã, 1967)
Ngày Lạ Mặt (Truyện dài, Giao Điểm, 1968)
Gào Thét (Truyện dài, Văn Uyển, 1969)
Địa Ngục Có Thật (Bút ký, Văn Xã 1969)
Tiếng Sáo Người Em Út (Tập truyện ngắn, 196?)
Quê Người (Tập truyện ngắn,Văn Xã, 1970)
Con Sâu (Truyện dài, Văn, 1971)
Trong Hoang Vu (Tập truyện ngắn, Tân Văn, 1971)
Cái Chết Của… (Tập truyện ngắn, Văn Xã, 1971)
Sống Đã Chết (Truyện dài, Giao Điểm, 1972)
Tên Bất Lực (Tập truyện ngắn, Văn Học, 1972)
Lênh Đênh Qua Cửa Thần Phù (Tập truyện ngắn, Văn Mới, 2009)
Trời Cao Đất Dày (Tập truyện ngắn, Văn Mới, 2009)

Read Full Post »

Nhà văn Dương Nghiễm Mậu qua đời, hưởng thọ 81 tuổi

 

August 2, 2016

DuongNghiem Mậu

Nhà văn Dương Nghiễm Mậu. (Hình: RFA)

SÀI GÒN (NV) – Nhà văn Dương Nghiễm Mậu, một trong các tác giả nổi tiếng nhất miền Nam Việt Nam, vừa qua đời lúc 8 giờ 35 phút tối Thứ Ba, 2 Tháng Tám, tại Sài Gòn, hưởng thọ 81 tuổi, nhà báo Phí Ích Bành, em ruột của nhà văn xác nhận với nhật báo Người Việt.

Theo Wikipedia, nhà văn Dương Nghiễm Mậu tên thật là Phí Ích Nghiễm, sinh ngày 19 Tháng Mười Một, 1936 tại làng Mậu Hòa, huyện Ðan Phượng, phủ Hoài Ðức, tỉnh Hà Ðông (nay thuộc Hà Nội).

Ngoài tên Dương Nghiễm Mậu, ông còn một bút hiệu khác là Hương Việt Hương.

Năm 12 tuổi, ông ra sống và học ở Hà Nội đến bậc trung học. Sau đó, ông bắt đầu viết đoản văn, tùy bút cho phụ trương văn nghệ học sinh của các báo chuyên nghiệp.

Năm 1954, ông di cư vào Nam.

Từ năm 1957, ông bắt đầu viết nhiều đoản văn, truyện ngắn, truyện dài.

Năm 1962, ông chủ trương tạp chí Văn Nghệ với Lý Hoàng Phong, đồng thời viết cho các báo Sáng Tạo, Thế Kỷ, Tia Sáng, Văn, Văn Học, Bách Khoa, Giao Ðiểm, Chính Văn, Sóng Thần, Giữ Thơm Quê Mẹ… Ngoài ra, ông còn chủ trương nhà xuất bản Văn Xã.

Năm 1966, ông nhập ngũ, một năm sau, ông làm phóng viên quân đội Việt Nam Cộng Hòa đến ngày 30 Tháng Tư, 1975, thì bị đi tù cải tạo.

Từ năm 1977, ông chuyển sang vẽ tranh sơn mài.

Theo thống kê chưa đầy đủ, tác phẩm của Dương Nghiễm Mậu có một số truyện ngắn như Cũng Ðành (tác phẩm đầu tay, năm 1963), Ðêm, Ðôi Mắt Trên Trời, Sợi Tóc Tìm Thấy, Nhan Sắc, Kinh Cầu Nguyện, Ðịa Ngục Có Thật, Ngã Ðạn, Quê Người, Trong Hoang Vu, Tên Bất Lực… và các truyện dài như Gia Tài Người Mẹ, Ðêm Tóc Rối, Tuổi Nước Ðộc, Phấn Ðấu, Gào Thét, Ngày Lạ Mặt, Con Sâu, Sống Ðã Chết… (Ð.D.)

Read Full Post »

GIỚI THIỆU SÁCH MỚI

Văn Nghệ Boston nhận được một thi phẩm mới của tác giả Phạm Cao Hoàng

ĐẤT CÒN THƠM MÃI MÙI HƯƠNG

DatConThom
Sách in đẹp. Bìa của Đinh Cường, minh họa của Đinh Cường, Trương Vũ, Ng Trọng Khôi và Đinh Trường Chinh do nhà Thư Quán Bản Thảo ấn hành.

Với 100 trang thơ nói lên tất cả sự chân thành, tình cảm, kỷ niệm của tác giả đối với những miền đất thân yêu từ quê nhà qua tới hải ngoại. Đọc lời bạt do Nguyễn Xuân Thiệp viết đã giới thiệu đầy đủ nội dung thi phẩm ĐẤT CÒN THƠM MÃI MÙI HƯƠNG:

 “…Đọc thơ Phạm Cao Hoàng, ta thấy tâm hồn anh đầy nhân hậu, bao dung và độ lượng, luôn mở rộng đón nhận những âm vang của đất trời. Ở Phạm Cao Hoàng, không có sự ganh ghét, thù hận hay ra vẻ trí thức triết lý với đời. Thơ anh trong sáng , tự nhiên, bình dị; nhẹ nhàng đi vào hồn người. Đọc thơ Phạm Cao Hoàng ta tìm được niềm an ủi trong tình yêu, gia đình, bạn bè, quê hương đất nước và cuộc sống chung quanh mình.”

Nguyễn Xuân Thiệp

 

Văn Nghệ Boston xin trân trọng giới thiệu đến anh chị em văn nghệ và độc giả.

 

Read Full Post »

 

THỨC DẬY ĐI – nhạc: Nguyễn Trọng Khôi, thơ: Trần Trung Đạo –

tác giả hòa âm và trình bày:

 

ThucDayDi_1page

 

THỨC DẬY ĐI

Mặt trời mới mọc bên kia biển
Hay lửa phương đông báo hiệu mùa
Thức dậy đi em giờ đã điểm
Mẹ khóc lâu rồi em biết chưa?

Thức dậy đi hỡi rừng núi cũ
Nghe tiếng nghìn xưa vọng trở về
Ai đứng trông ai mùa lá đổ
Mà lòng thao thức mấy đêm khuya

Ai khóc đêm nay ngoài ải Bắc
Phải hồn sương phụ ngóng phương xa
Hay tiếng Phi Khanh trào nước mắt
Về đi, lấy máu trả thù cha

Thức dậy đi hồn thiêng sông núi
Gió Nam Quan xô sóng Bạch Đằng
Nửa đêm không bóng người bên suối
Sao tiếng gươm mài vang dưới trăng

Thức dậy đi hỡi lòng vô lượng
Ngại ngùng chi đau khổ điêu linh
Dù cho nước vẫn còn nhơ đục
Nhớ giữ cho nhau một chút tình

Thức dậy đi đồi cao dốc sỏi
Đất đá mòn theo mỗi vết chân
Gã tù lặng đứng nhìn mưa đổ
Đâu biết xuân qua chỉ một lần

Thức dậy đi màu nâu của đất
Màu xanh trong ánh mắt của em
Bao nhiêu năm ngồi nghe nhau khóc
Đã đủ chưa máu chảy ruột mềm?

Thức dậy đi từng trang lịch sử
Những chuyện buồn vui lẫn tủi hờn
Như mắt mẹ nghìn đêm không ngủ
Thương đám con khờ chưa lớn khôn.

Trần Trung Đạo

Read Full Post »

MỘ KHÚC – ca khúc Nguyễn Trọng Khôi, thơ Huy Tưởng

tác giả hòa âm và trình bày:

 

Read Full Post »

Một số hình ảnh trong buổi sinh hoạt:

 

ThuMoi

Read Full Post »

Read Full Post »

Picture 248

Picture 248

BÃO VỀ

 

 

Dọn dẹp tang thương một buổi sáng
Mưa giông về phố
Đêm kinh hoàng in vết
Bức tranh dang dở
Môi buồn phủ lấp
lệ thù
Bước xuống bậc tam cấp là con đường trải kẽm gai
Nhuộm tràm
Bàn tay chặn những hân hoan
Bàn chân bước những bàn chân uất nghẹn
Một buổi sáng rã rời thèm lời nói từ môi người tha thiết
Không phải tiếng của loài dã thú
Hô những câu vang vang tanh mùi phủ dụ
Tanh mùi chết chóc
Lạc giữa thành phố từng bầy côn trùng láo liên thèm khát
Từng bàn tay kiệt quệ
Từng trái tim đập nhịp đau thương
Sáng dọn dẹp nỗi buồn
Của mấy ngàn năm gộp lại
Của giống nòi cắn xé giống nòi
Bức tranh căng những dấu đinh tươi máu
Cậu trẻ gục bên đường ôm khẩu hiệu tự do
Một ngày tiên liệu bão về …

 
Chiêu Anh Nguyễn
10-07-2016

Read Full Post »

HoaVang

HOA VÀNG TRƯỚC MẶT

 

 

Xin được nhặt những tình sầu trên gió

Thả bay đi cho ngào ngọt bay về

Chút mây hồng theo mãi bóng trăng khuya

Tìm ánh sáng thiên đường kia muôn sắc

 

Là thi sĩ nhiều khi cũng trầm mặc

Lúc tim đau máu lệ vẫn vui cười

Yêu trần gian và yêu cả đất trời

Cho bóng tối sớm lui về quá khứ

 

Em có thấy những ân tình ẩn dụ

Chốn tử sinh năm tháng nặng duyên hờ

Ta cần gì trong câu hát lời thơ

Mong con chữ mang ân dài nghiã rộng

 

Viết cho em những ưu tư rất mỏng

Cuộc đời này đầy thao thức trở trăn

Chốn nhân gian bàng bạc ước mơ thầm

Những ngày mới có hoa vàng trước mặt.

 

 

 

Hoa Văn

 

 

 

 

CHÀO CUỘC ĐỜI

 

 

Sáng nay thức dậy chào hoa bướm

Chào mặt trời lên chào một ngày

Đông tới hay Thu buồn vẫn đó

Lá bâng khuâng thức ngủ còn say

 

Chim vẫn hót nghe vàng mặt đá

Lửa bình minh rực sáng đường đi

Thơ chưa cạn ý từ trong vắt

Lòng nhủ lòng ôm giọt nắng chia

 

Năm tháng qua đi hằn dấu mặt

Trái tim xanh vọng tiếng ngàn đời

Tình vẫn đẹp giữa lòng nhân ái

Bên tiếng ca vang cát bụi phơi

 

Sáng nay thức dậy chào hoa bướm

Chào mặt trời cao chào cuộc đời

Tình cũng trăm năm tròn nỗi nhớ

Bình minh về vẫy gọi niềm vui.

 

 

 

Hoa Văn

 

 

 

 

THU VỀ BƯỚC MỎI

 

 

Đời có biết bao nhiêu là dấu hỏi

Trên đường đi mòn mỏi với thời gian

Lữ khách ơi! vàng đá cũng phai tàn

Đi đi mãi Thu về chân bước mỏi

 

Chiều xuống núi kể lể gì mây khói

Gió đong đưa cho lá rụng qua bờ

Người tìm gì trong tiếng nhạc lời thơ

Nắng chẳng còn lâu mưa sầu ngập lối

 

Lữ khách cùng ta đường đời lầy lội

Tự xa xưa và mãi mãi sau này

Hạnh phúc nào cho nét đẹp trên tay

Hãy giữ trọn đừng rơi vào bất hạnh

 

Mỗi bước đi dù hoa tàn nguyệt lạnh

Nụ cười hồng chất ngất bóng yêu thương

Người và ta thôi nhớ những đoạn trường

Dẫu đời sống chỉ toàn là dấu hỏi????

 


Hoa Văn

 

 

 

TÌNH YÊU LÀ BẤT TẬN

 

 

Cuộc rong chơi nghe chừng gần tới đích

Chốn văn chương mấy thuở lá hoa vàng

Nỗi buồn nào cũng có nắng hân hoan

Và vui nào cũng bay vào cửa gió

 

Là thi nhân tâm hồn thường bỏ ngỏ

Ý thơ ngoan có lúc cũng cạn cùng

Ngọn đèn khuya  chữ lệ cũng rưng rưng

Nụ cười nhỏ vẫn thơm nồng bóng nghĩa

 

Lối yêu thương bước đi tình thấm thía

Gọi tên em lòng hoang phế ngại ngần

Bóng chiều nghiêng bên dòng mực phân vân

Trên trang giấy cũng ân cần gạn lọc

 

Hoa Văn

Read Full Post »

July4th

Read Full Post »

Chuyện từ vùng biên giới Bắc-Nam Hàn

 NamHan

 

Tuần trước người viết có dịp thăm vùng phi quân sự giữa biên giới Bắc và Nam Hàn. Người hướng dẫn du lịch là một sĩ quan quân đội Nam Hàn về hưu và nói tiếng Anh lưu loát. Ông vừa làm việc thiện nguyện tại đài tưởng niệm Chiến Tranh Triều Tiên ở thủ đô Seoul và vừa làm hướng dẫn viên cho du khách nên có hiểu biết rộng rãi về lịch sử và thời sự Nam Hàn. Người viết cũng đọc khá nhiều sách vở về đời sống của người dân Bắc Hàn và hiểu chính sách tẩy não thâm độc của chế độ họ Kim từ khi sinh ra cho đến tuổi trưởng thành nên không lấy làm lạ. Chuyến xe du lịch chỉ có bốn người nhưng người hướng dẫn lẫn người viết đều quan tâm đến những vấn đề lịch sử, chiến tranh, thời sự nên thảo luận sôi nổi suốt đoạn đường từ thủ đô Seoul lên vùng biên giới.

 

“Làng hòa bình” bên kia sông Imjin

 

Buổi sáng trời mưa trên sông Imjin, máy hình chụp không rõ lắm nhưng nhờ ống nhòm đặt trên trạm quan sát dành cho du khách gần vùng phi quân sự nên thấy khá rõ sinh hoạt của người dân Bắc Hàn dọc biên giới. Nhiều nhóm nông dân đang làm ruộng trên cánh đồng, một số chăn bò, một số khác cấy mạ. Ngoài ra, bên kia sông còn một dãy chung cư tương đối sang trọng.

 

Khu nhà sang trọng này được Bắc Hàn đặt cho một cái tên rất cao quý: Làng Hòa Bình (Kijŏng-dong). Khu vực có điện đàng hoàng và mỗi đêm đèn được bật sáng khi trời vừa tối. Nhưng không lâu sau khi được xây dựng, các cơ quan truyền thông quốc tế khám phá ra không ai sống trong những khu nhà đó. Nhà không có cửa kiếng và đèn được mở tắt tự động đúng giờ. Những người duy nhất hoạt động trong khu vực là phu quét đường, nhưng chính họ cũng chỉ làm công việc tuyên tuyền để gây ấn tượng “làng Hòa Bình” đang sinh hoạt bình thường.

 

Cách một dòng sông hẹp nhưng đời sống vật chất và nhất là tinh thần giữa Nam và Bắc Hàn xa như thiên đàng và địa ngục. Trong lòng người viết chợt dâng lên niềm thương cảm cho số phận những con người bất hạnh bên kia.

 

Với chính sách trồng người thâm độc của bộ máy tuyên truyền Bắc Hàn, cái nhìn của người dân Bắc Hàn về mọi lãnh vực đã hoàn toàn bị thay đổi. Họ có thể không còn biết tủi thân cho cuộc đời nô lệ của mình mà trái lại lại cảm thấy vui và hãnh diện với “chân lý” “không có gì quý hơn độc lập, tự do” đã đóng đinh vào nhận thức họ từ khi mới ra đời. Cũng chính “chân lý” đó đã giết khoảng ba triệu người Việt Nam và đang tàn phá một dân tộc có hơn bốn ngàn năm văn hiến.

 

Trong trường học, học sinh Bắc Hàn được dạy người dân Nam Hàn nghèo đến nỗi không có nhà để ở phải sống trong gầm cầu và ăn mặc rách rưới. Mỗi khi nhìn sang bờ nam sông Imjin, người dân Bắc Hàn bị tẩy não cảm thấy xót thương cho dân Nam Hàn khốn khổ đang chịu đựng “dưới gót giày đế quốc Mỹ”. Họ hãnh diện vì hạt lúa họ gieo, nắm mạ họ cấy là chính từ bàn tay “độc lập, tự do” của họ chứ không phải “ăn bám đế quốc Mỹ” như mấy chục triệu người miền Nam. Họ được dạy Bắc Hàn là xứ sở thần tiên nhất trên đời. Không ít người dân Bắc Hàn sinh ra, lớn lên, già nua và chết đi trong “niềm kiêu hãnh” đó.

 

Trong tất cả các nước từng chịu đựng chiến tranh do chủ nghĩa CS xâm lăng, có lẽ Triều Tiên là gần gũi và dễ so sánh với Việt Nam nhất nên nghĩ đến Triều Tiên không khỏi cùng lúc liên tưởng đến Việt Nam.

 

Bên kia sông Bến Hải

 

Đa số người Việt bên kia sông Bến Hải một thời đã nghĩ về miền Nam giống như người dân Bắc Hàn đang nghĩ về Nam Hàn. Ngay cả hôm nay không ít trong số trong số họ vẫn chưa gạt bỏ hẳn nhận thức đó. Hơn Bắc Hàn ở chỗ, tại Việt Nam, không chỉ những người dân sống trong các vùng rừng núi xa xôi hẻo lánh mà ngay cả những người có trình độ học vấn cao, mang hàm phó giáo sư, giáo sư, tiến sĩ cũng bị nhiễm loại vi trùng “không có gì quý hơn độc lập tự do” tương tự.

 

Sau 41 năm, một số đã biết đó không phải là sự thật và biết mình bị lừa gạt nhưng vẫn cố tìm một lý do “khách quan” để biện minh, để lý giải cho nhận thức sai lầm của mình. Họ không đủ can đảm để chống lại chế độ và cách lý giải dễ dàng nhất là đổ thừa cho hoàn cảnh, cho số phận, cho lịch sử thay vì cho đảng CSVN.

 

Khi được hỏi “Nếu Mỹ không can thiệp bằng quân sự kịp thời, theo anh, liệu tình huống sẽ ra sao?” Người hướng dẫn chỉ về phía Bắc Hàn và nói “Nếu Mỹ không can thiệp, miền Nam không thể ngăn chận được CS miền Bắc”, “Rồi sao?” “Còn sao nữa, hôm nay chỉ có một Triều Tiên Cộng Sản như Bắc Hàn vậy đó”, anh trả lời nhanh và gọn.

 

Mỹ cũng can thiệp để ngăn chận CS tại miền Nam Việt Nam nhưng trong một tình huống khác. Thế chiến Thứ Hai chấm dứt từ lâu và một cuộc chiến tranh, dù quy ước hay du kích, cũng không thể thắng bằng chiến lược chỉ tập trung phòng thủ miền Nam.

 

Mối liên hệ giữa Chiến tranh Triều Tiên và Chiến tranh Việt Nam

 

Nếu không có Chiến tranh Triều Tiên, cục diện chiến tranh Việt Nam có thể đã khác. Chiến tranh Triều Tiên để lại cho cả Trung Cộng lẫn Mỹ một bài học về giới hạn sử dụng phương tiện chiến tranhh, hỏa lực và nhân lực. Đối với Trung Cộng, Bắc Hàn và Bắc Việt là vòng đai an ninh (buffer zone) của Trung Cộng và Mỹ chỉ muốn ngăn chận CS từ vĩ tuyến 17 chứ không muốn tái diễn cuộc chiến trực tiếp với Trung Cộng dù thắng cũng vô cùng tốn kém một lần nữa.

 

Dân Nam Hàn may mắn hơn VNCH vì Kim Nhật Thành sau khi không nuốt được Nam Hàn đã chấp nhận ngưng chiến. Họ Kim độc tài tàn bạo nhưng còn biết dừng lại, Hồ Chí Minh và lãnh đạo CSVN thì không. CSVN nhất định “chống Mỹ cứu nước” cho đến khi nào CS hóa toàn cõi Việt Nam. Sinh mạng của nhiều triệu người Việt, tương lai bao nhiêu thế hệ Việt Nam, viễn ảnh một Việt Nam nghèo nàn thua sút phần lớn nhân loại không nằm trên bàn tính của Bộ Chính trị đảng CSVN. Bài học chiến tranh Triều Tiên chưa phai mùi thuốc súng với hơn 3 triệu người thiệt mạng chỉ trong vòng 37 tháng đánh nhau không làm họ phân vân. Khả năng Mỹ trực tiếp đưa quân tham chiến và nhiều triệu tấn bom sẽ được ném xuống hai miền không khiến họ do dự. Lãnh đạo CSVN chỉ cần chiến thắng, dù chiến thắng trên máu xương của đồng bào ruột thịt, trên xác đám trẻ thơ vừa mới chào đời, trên cảnh tương tàn phân hóa tận cùng của đất nước.

 

Trường hợp giáo sư Oh Kil-nam

 OhKilnam

Hiện có mấy chục ngàn người dân Bắc Hàn đào thoát sang Nam Hàn bằng nhiều cách và thật khó tin nhưng cũng có người từ Nam Hàn đào thoát sang Bắc Hàn. Nỗi tiếng nhất là trường hợp đào thoát đi và đào thoát về của giáo sư kinh tế Oh Kil-nam.

 

Oh Kil-nam là một trí thức Nam Hàn có đầu óc tả khuynh và tham gia các cuộc biểu tình chống chính phủ Nam Hàn trong đầu thập niên 1980. Ông ta bị ảnh hưởng bởi tư tưởng CS khi học tại Đức và những lời tuyên truyền đường mật của Bắc Hàn nên đã đưa cả gia đình gồm vợ và hai con gái đào thoát sang Bắc Hàn năm 1985 qua ngã Đông Đức rồi Liên Xô. Khi đến Bắc Hàn, Oh Kil-nam mới biết đó không phải là thiên đường mà là địa ngục trần gian. Mỗi ngày ông ta phải học tập tư tưởng Juche của Kim Nhật Thành và ban đêm phải đọc những tin tức, bài vở tuyên truyền trên đài phát thanh phát sóng sang Nam Hàn.

 

Năm sau, 1986, Oh được Bắc Hàn cử sang Đức để tìm cách lôi kéo thêm các trí thức Nam Hàn khác đang du học tại Đan Mạch. Khi vừa bước xuống phi trường, Oh đi thẳng đến văn phòng di trú tại phi trường để xin tỵ nạn chính trị mặc dù vợ và hai con gái vẫn còn bị giữ lại tại Bắc Hàn.

 

Năm 1992, Oh Kil-nam trình diện tòa đại sứ Nam Hàn và trở lại Nam Hàn. Sự ngu xuẩn của Oh Kil-nam, như chính ông thừa nhận, khiến ông ta chịu đựng đau khổ đã đành nhưng kéo theo sự chịu đựng của ba phụ nữ vô tội. Từ khi Oh Kil-man đào thoát khỏi Bắc Hàn, vợ con ông ta bi tống giam vào trại tập trung và sống trong điều kiện vô cùng đau khổ. Bà Oh Kil-nam cuối cùng đã chết trong trại tập trung năm 2012 và số phận hai con gái của ông ta cũng bặt tin.

 

Người viết chợt nhớ đến câu nói của Yuri Alexandrovich Bezmenov, một chuyên viên tình báo Liên Xô đào thoát sang phía tự do, diễn tả tình trạng tinh thần của những người bị tẩy não: “Ngay cả mang anh ta tới tận Liên Xô và chỉ cho anh ta thấy trại tập trung, anh ta cũng không tin… cho đến lúc anh ta bị đá ngay vào đít, khi bị giày đinh đạp lên anh, rồi anh ta mới hiểu. Nhưng không phải trước đó. Đó là thảm kịch của trình trạng bị băng hoại về đạo đức trong con người.” Câu nói của Yuri Alexandrovich Bezmenov là một chứng minh hùng hồn cho trường hợp của “nhà trí thức” Oh Kil-nam. Ông ta chắc đã đọc rất nhiều sách vở về CS nhưng không thấy được bộ mặt thật của chế độc độc tài dã man Bắc Hàn cho đến khi đặt chân sang Bình Nhưỡng.

 

Những Oh Kil-nam Việt Nam nên sống ở “Làng Hòa bình” một thời gian

 

Việt Nam có rất nhiều Oh Kil-nam.

 

Sự kiện “Tôn Nữ Thị Ninh chống Bob Kerrey” vừa qua cũng cho thấy tầng lớp “băng hoại về đạo đức” như Alexandrovich Bezmenov phát biểu còn dẫy đầy tại Việt Nam.

 

Giống như Oh Kil-nam Nam Hàn đã phó mặc số phận vợ con trong trại tập trung Bắc Hàn, những Oh Kil-nam Việt Nam là những người có kiến thức nhưng thiếu đạo đức. Đạo đức mà họ có chỉ là đạo đức giả. Tại sao? Họ học các nguyên tắc dân chủ, từng sống trong chế độ dân chủ, rao giảng các lý thuyết dân chủ cho học trò, khoe khoang kiến thức về dân chủ nhưng lại cong lưng làm nô bộc cho một chế độ độc tài lạc hậu đã bị xếp vào quá khứ đau thương tang tóc của nhân loại. Không có tầng lớp xăng nhớt này, bộ máy già nua CS sẽ phải ngừng hoạt động.

 

Nhiều tác giả phê bình bà Tôn Nữ Thị Ninh và phe cánh đề nghị họ nên mở mắt nhìn xa sang các nước tự do, dân chủ và thịnh vượng để biết Việt Nam cần phải vượt qua và đi lên với phần đông nhân loại. Không. Bà Tôn Nữ Thị Ninh và phe cánh đâu cần phải nhìn sang châu Âu, Nhật Bản, Nam Hàn vì họ đã học ở đó, đã sống ở đó hay đã đến đó nhiều lần. Nhưng họ có mắt mà không thấy. Bởi vì, nỗi khổ đau và sự chịu đựng của con người không thể thấy được bằng đôi mắt thường mà bằng đôi mắt lương tri.

 

Và người viết chợt nghĩ, biết đâu nếu họ sống trong “Làng Hòa Bình” của Kim Jong-un một thời gian với hy vọng như Yuri Alexandrovich Bezmenov nhận xét cho đến khi “bị đá ngay vào đít, bị giày đinh đạp lên” như Oh Kil-nam, đôi mắt lương tâm và đạo đức trong con người họ sẽ có dịp mở ra.

 

Trần Trung Đạo

Read Full Post »

Buổi ra mắt những tác phẩm văn học của nhà văn Nam Dao

 

2_NamDao

nhà văn Nam Dao

1

Hòng Thi hát giúp vui

 

Thứ bảy 3 giờ chiều ngày 11 tháng 6, nhóm anh em văn nghệ Boston đã giới thiệu với người đọc những tác phẩm văn xuôi của nhà văn Nam Dao gồm 4 tiểu thuyết lịch sử: Gió Lửa, Đất trời, Bể Dâu 1, Bể đâu 2 cùng 7 cuốn khác bao gồm: truyện vừa , kịch và tập truyện ngắn. Tổ chức tại Lầu 2 Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng Việt Nam ( Viet Aid ) số 42 Charles street, Dorchester – MA

Dầu ngoài trời mưa và ảm đạm đã làm ban tổ chức ái ngại, nhưng khách yêu văn học vẫn đến tham dự và đến đúng giờ. Ngay trong những phút đầu chưa khai mạc thì đã có khách mua sách.

Chương trình buổi ra mắt sách đơn giản nhưng ấm cúng. Mở đầu nhà thơ Trần Thu Miên đã giới thiệu qua về tác giả Nam Dao là Giáo sư Kinh Tế học, Đại Học Laval Département d’ Economique, Pavillon de Seve Cité  Universitaire, Ste Foy G1K 7P4 Qc, Canada. Anh rất ngưỡng mộ nhà văn Nam Dao vì thế trước đó anh đã có một buổi mạn đàm với nhà văn Nam Dao trong một chương trình truyền hình của Người Việt Boston.

Phần phát biểu của nhà thơ Chân Phương nói về những nỗ lực của các nhà văn viết tiểu thuyết lịch sử trong đó có nhà văn Nam Dao, anh đưa ra những dẫn chứng cho thấy những công phu khi phải viết tiểu thuyết lịch sử. Bài nói chuyện đã gây rất nhiều ấn tượng cho người nghe.

Cũng trong phần đóng góp phát biểu, nhà văn Phan Huy Đường – đến từ Paris đã nhắc lại kỷ niệm và tỏ lòng mến mộ nhà văn Nam Dao ngay từ những tác phẩm đầu và cũng vì thế trở nên bạn thân. Trong vài phút ngắn ngủi, ông đã trả lời những thắc mắc của nhà thơ Trần Thu Miên về công việc dịch thuật của ông mà lâu nay trong giới đã rất quan tâm về một nhà văn đã có công lớn khi chuyển ngữ những tác phẩm văn học Việt Nam sang tiếng Pháp và giới thiệu rộng rãi trên thế giới.

Sự có mặt của tác giả trong phần phát biểu mà mọi người mong đợi thật giản đơn, nhà văn Nam Dao không cầu kỳ chỉ vắn tắt cho biết ông thật sự viết văn vào những năm 90’s và chọn thể loại tiểu thuyết lịch sử với mục đích phân tích lịch sử theo dạng tiểu thuyết để cho người đọc có cái nhìn tập trung hơn và những truyện lịch sử được xây dựng từ thời Trịnh Nguyễn phân tranh ( thế kỷ 17 – 18 ) cho đến cận đại. ông cũng nhắc đến những án văn học như nhân văn gia phẩm, những bi kịch trong đời sống chung quanh ta….

Chương trình còn được thu hút bởi MC Tạ Khánh Yên giới thiệu anh em văn nghệ khu vực góp vui với những ca khúc mới và cũ  quen thuộc như Hồng Phi- hoa tím ngày xưa, Thanh Hằng- tanggo tím, Bùi Thạch Trường Sơn với Nắng Paris, Nắng Sài Gòn của Ngô Thụy Miên, Nguyễn Ngọc Phong ngâm một bài thơ đã làm rung động hàng triệu người nghe trong thời gian qua: Đất nước minh ngộ quá phải không anh của Trần Thi Lam được phụ họa với tiếng sáo của Tấn Nhật Bích và tiến đàn tranh của Anh Thảo, phần trình diễn hát với harmonica và guitar của Chân Phương cũng tạo sự hấp dẫn đối với khác giả. Nguyễn Trọng Khôi trình bày một ca khúc mới phổ nhạc từ thơ một người bạn.
Buổi ra mắt sách đã tạo được một không khí thân mật. Sau giờ bế mạc mọi người còn nán lại trò chuyện, chụp hình lưu niệm và trao đổi với nhau những mối quan tâm đến nền văn học Việt Nam.

 

MỘT SỒ HÌNH ẢNH TRONG BUỔI RA MẮT

 

Read Full Post »

Nhà văn Nam Dao

MẠN ĐÀM CÙNG NHÀ VĂN NAM DAO

 

 

Read Full Post »

Tranh KÚM

ỨNG VIÊN ĐÁNG NGẠI NHẤT

 

TRUMP_RepublicParty

Read Full Post »

 

GiayMoi

THIEPMOIRAMATSACH

 

Quý bạn có thể tìm sách Nam Dao trên amazon

 

1/ mua trực tiếp online với amazon.us (http://www.amazon.com/s/ref=nb_sb_noss?url=search-alias%3Dstripbooks&field-keywords=nam+dao)

 

2/ mua qua  ThiVan edition : giá bìa trừ 15% và miễn cước phí với số tiền mua lớn hơn $35,00. Liên lạc nxb.thivan@gmail.com

 

 Nhung Con Nguoi

Authored by Dao Nam

1

List Price: $18.00

5.5″ x 8.5″ (13.97 x 21.59 cm)
356 pages . This is a memoir of the author with many Vietnamese poets and writers who have gone through a repressive cultural environment for nearly 50 years.

 

Trang nguyen so

Authored by nam dao
2

List Price: $14.00

5.5″ x 8.5″ (13.97 x 21.59 cm)

170 pages

A search for true happiness by coming back to self with a fresh glance at the today mad world

 

Tieng Cong

Authored by Nam Dao
3

List Price: $14.00  5.5″ x 8.5″ (13.97 x 21.59 cm)
174 pages

American and French tourists arrive Sapa, a region in North Vietnam where the Hmong people lived since immemorial time…Suddenly, the echo of Gong, a musical instrument with deep sounds and melodies, resounded faintly and created an indelible impression…Its echo awakes the wound that has never healed yet and still revealed the identity of the people in this far away mountain region…

 

7 vo kich

Authored by Dao Nam
4

List Price: $18.00

5.5″ x 8.5″ (13.97 x 21.59 cm)
362 pages

7 plays in Vietnamese

 

trong buot pha le

Authored by nam dao
5

List Price: $14.00

5.5″ x 8.5″ (13.97 x 21.59 cm)
210 pages

This is a collection of short stories based on writer’s memory of many travels all over the mad world.

 

 

Bo Kia

Authored by nam dao
6

List Price: $14.00

5.5″ x 8.5″ (13.97 x 21.59 cm) 154 pages.

Bo Kia is a novel relating the escape for freedom of a group of Vietnamese who looks toward having a decent life without fears of oppressions. But a mysterious force prevents them to realize their project…

 

 

 

khoang choi voi

Authored by dao nam
7

List Price: $14.00

5.5″ x 8.5″ (13.97 x 21.59 cm)
262 pages

Short Stories with an Asian view on life and problems of survival all over the world today

Read Full Post »

Thơ Ma Núi

Tổng Thống Brack Obama đã rời Việt Nam nhưng ông đã để lại tình cảm và hy vọng sâu sắc trong mọi tầng lớp quần chúng Việt nam.
Đây là một bài thơ được phổ biến trên Facebook của một tác giả ký tên Ma Núi chứa đựng những tình cảm, dấu ấn trong thời gian ngắn ngủi vừa qua. Văn Nghệ Boston xin giới thiệu đến quý anh chị em văn nghệ và độc giả.

OBAMA

…Thương Ghét Rạch Ròi…

 

Có điều gì trong ý đảng lòng dân
Mà trái ngược như chiều nay tôi đã thấy
Cả con đường phía xa kia kéo dài về nơi ấy
Từng đoàn người đông biết mấy để chờ ai?

Có kỳ vọng gì gửi vào cho ngày tháng ở tương lai
Mà náo nức để trông với đợi
Hơn bốn mươi năm trôi qua cũ rồi hay còn mới
Đã 3 lần, 3 vị nguyên thủ tới trời Nam.

Từng là “kẻ thù” chứ đâu phải bạn cho cam
Mà sao dân quý mến, trông chờ, xếp thành hàng, còn đông hơn đưa đám
Vận nước hôm nay, nóng sôi như năm nao, ngày nào cách mạng tháng tám
Nhìn hình ảnh này để biết chọn bạn mà chơi.

Biết là chân ta đi, nhưng đi sao cho vững dưới bầu trời
Biết là cuộc đời ta, ta phải hoàn toàn tự quyết
Như khi ta còn là đứa trẻ thơ suy kiệt yếu mềm
Thì ta phải cần tựa vào mẹ của mình ủ ấm mỗi đêm đêm
Cho ta lớn, cho ta khoẻ, cho đến khi chân cứng đá mềm
Ta tách rời khỏi mẹ
Âu cũng là một lẽ phải để ta thêm sức mạnh.

Sài Gòn chiều nay trời đổ mưa se lạnh
Từng dòng người chen kín vỗ tay kêu
Người ta muốn biết về mình, người ta chỉ cần soi vào đứa bạn thân của mình…rồi mỉa mai, khen ngợi hay ghẹo trêu
Biết mình là ai, biết đứa bạn đó chân tình hay đứa đểu.

Có gì đâu mà gọi là khó hiểu
Người ta có gì dân mới quý mới yêu
Có gì đâu phải nói lắm nói nhiều
Phải rao giảng những điều phi thực tế
Nghìn năm qua dân vẫn một lòng như thế
Vẫn ghét thương rành mạch rõ ràng
Dù cuộc đời sắp ngữa với gian nan
Nhưng yêu ghét là rạch ròi tỏ rạng.

Dân khao khát chờ mong vị vua hiền tài khai sáng
Từ bỏ bạn vàng chọn bạn cường tráng mà chơi.

Ma Núi
24 – 05 – 2016.

Read Full Post »

Hàng vạn người chờ đón Tổng thống Obama tại Sài Gòn

nguồn: Dân trí

Cơn mưa lớn bất chợt ập xuống trong vòng 30 phút không ngăn được dòng người tập trung ven đường với mong muốn được gặp Tổng thống Obama khi ông đến viếng chùa Ngọc Hoàng.

Trước đó, khu vực chùa Ngọc Hoàng “trời quang mây tạnh”, rất đông người dân tập trung về các tuyến đường quanh ngôi chùa này. Họ hi vọng được trông thấy vị Tổng thống Mỹ sẽ đến viếng chùa trong chuyến thăm và làm việc tại TPHCM. Một cơn mưa khá lớn bất chợt trút xuống, nhưng người dân Sài Thành vẫn nhiệt tình đứng chờ.

 Trước đó vài phút trời quang mây tạnh, đường vào chùa Ngọc Hoàng được phong tỏa

Trước đó vài phút “trời quang mây tạnh”, đường vào chùa Ngọc Hoàng được phong tỏa

Ven tuyến đường gần khu vực chùa Ngọc Hoàng, người dân bắt đầu tập trung đông
Ven tuyến đường gần khu vực chùa Ngọc Hoàng, người dân bắt đầu tập trung đông
Người dân từ già tới trẻ tập trung ở đối diện chùa Ngọc Hoàng
Người dân từ già tới trẻ tập trung ở đối diện chùa Ngọc Hoàng
Cơn mưa lớn bất chợt ập xuống
Cơn mưa lớn bất chợt ập xuống
Nhưng người dân vẫn chịu khó đứng ven đường gần địa điểm ông Obama sẽ đến viếng chùa
Nhưng người dân vẫn chịu khó đứng ven đường gần địa điểm ông Obama sẽ đến viếng chùa
Có người chuẩn bị sẵn áo mưa
Có người chuẩn bị sẵn áo mưa

Một người dân tên Nguyễn Văn Thơm đang đứng trong đám đông chờ đợi, chia sẻ: “Tôi là người Việt Nam. Nghe tin Tổng thống Mỹ đến thăm Việt Nam, tôi cùng mọi người đến đón chào ông ấy. Mong cho một mối quan hệ tốt đẹp giữa 2 nước Việt Nam và Mỹ”.

ThamSaigon

Trên các tuyến đường Tổng thống Obama sẽ đi qua, hàng trăm người dân đã ra từ sớm xí chỗ.
Trên các tuyến đường Tổng thống Obama sẽ đi qua, hàng trăm người dân đã ra từ sớm “xí chỗ”.

 

Nhóm phóng viên

Read Full Post »

Mỹ sẽ dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí đối với Việt Nam

1

1a

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama trong cuộc họp báo chung với Chủ tịch nước Việt Nam Trần Đại Quang tại Hà Nội, ngày 23/5/2016.

nguồn : VOA

23.05.2016

WASHINGTON—

Trong một cuộc họp báo chung ở Hà Nội, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama và đối tác Việt Nam, Chủ tịch nước Trần Đại Quang thông báo các kế hoạch để Hoa Kỳ dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí nhắm vào quốc gia ở Đông Nam Á này.

Tiếp theo lễ đón tiếp chính thức ở Hà Nội, Tổng thống Obama và ông Quang đã tiến hành cuộc đàm phán song phương.

Chính Chủ tịch nước Trần Đại Quang đã bất ngờ thông báo tin vừa kể với các phóng viên sau cuộc họp, và nói rằng Hoa Kỳ và Việt Nam đã đồng ý tăng cường quan hệ đối tác về thực chất và về chiều sâu. Ông Quang hoan nghênh quyết định này là sự kết thúc một “chương đau buồn.”

“Việt Nam đánh giá cao quyết định của Hoa Kỳ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí sát thương với Việt Nam. Việc này cho thấy quan hệ hai nước đã được bình thường hóa hoàn toàn.”

Khi đến lượt phát biểu, Tổng thống Obama xác nhận tin vừa kể, và nói rằng Hoa Kỳ đang thắt chặt quan hệ hợp tác quốc phòng với Việt Nam, bao gồm cả việc cung cấp tàu thuyền và huấn luyện cho lực lượng tuần duyên của Việt Nam.

“Cũng giống như với tất cả các đối tác quốc phòng của chúng tôi, mọi thương vụ mua bán vũ khí sẽ phải đáp ứng các điều kiện gắt gao kể cả những điều kiện có liên quan đến nhân quyền, nhưng sự thay đổi này sẽ bảo đảm rằng Việt Nam tiếp cận được với thiết bị cần thiết để tự bảo vệ và bãi bỏ một dấu vết còn lại của thời Chiến Tranh lạnh. Nó cũng nêu bật sự cam kết của Hoa Kỳ đối với một mối quan hệ bình thường hóa đầy đủ với Việt Nam, kể cả những quan hệ quốc phòng vững mạnh với Việt Nam và khu vực này về lâu về dài.”

Tổng thống Obama nói Hoa Kỳ và Việt Nam vẫn còn những bất đồng về nhân quyền và mỗi thương vụ bán vũ khí sẽ được xét duyệt trên căn bản từng trường hợp một. Nhưng ông nói thời điểm là đích đáng để dỡ bỏ một “lệnh cấm bao quát” dựa trên sự khác biệt về ý thức hệ. Ông viện dẫn một mức độ tin tưởng và đối thoại mới giữa quân đội hai nước, và tỏ dấu hiệu có thể có thêm những tàu bè của Hoa Kỳ cập cảng Việt Nam theo lời mời của chính phủ ở Hà Nội.

Việc dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương đã khơi ra một phản ứng gay gắt từ phía ông Phil Robertson, phó giám đốc đặc trách Châu Á của tổ chức Human Rights Watch. Ông Robertson nói: “Tổng thống Obama đã từ bỏ sức mạnh mặc cả còn sót lại của Hoa Kỳ để cải thiện nhân quyền ở Việt Nam – và trên cơ bản đã không nhận được điều gì.”

Hai nhà lãnh đạo cũng loan báo những thương vụ mới lên tới 16 tỷ đôla.

Một số hình ảnh cuộc viếng thăm Việt Nam của Tổng Thồng Barack Obama:

 

Read Full Post »

LỊCH TRÌNH CHUYẾN THĂM NƯỚC VIỆT NAM CỘNG SẢN CỦA TT BARACK OBAMA CÓ NHIỀU THAY ĐỔI VÀO PHÚT CHÓT

 

Hạnh Dương Source: Vietpress USA Posted on: 2016-05-17

TT Barack Obama đón tiếp Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Tòa Bạch Ốc vào tháng 7-2015

VietPress USA (16-5-2016): Một nguồn tin cao cấp từ Thủ đô Washington D.C. sáng nay Thứ Hai 16/5/2016 cho ký giả Hạnh Dương biết rằng, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã vừa thông báo đến Bộ Ngoại giao csVN tại Hà Nội rằng chuyến viếng thăm Việt Nam của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã được thay đổi không như lịch trình được công bố trong những ngày vừa qua.
Sự thay đổi nầy theo tin tiết lộ vì tình hình bất an tại Việt Nam đang trong giai đoạn tranh chấp quyền lực với sự nhúng tay của Trung Quốc.
Trước đây có dự tính TT Barack Obama sẽ rời phi trường quân sự Andrews Air Force Base gần Washington D.C. vào chiều ngày 21/5/2016 và đến Hà Nội vào giữa ngày 22/5. Chiều lại sẽ gặp gỡ các viên chức Tòa Đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội. TT Barack Obama, Đệ I Phu nhân, 2 tiểu thư và phái đoàn sẽ ngủ lại Hà Nội đêm 22/5 để sáng 23/5 sẽ gặp Chủ tịch nước Trần Đại Quang trong cuộc tiếp đón quốc khách tại Phủ Chủ Tịch.
Vào trưa ngày 23/5/2016, TT Barack Obama sẽ thăm xã giao Tổng bí thư đảng CsVN Nguyễn Phú Trọng và buổi chiều cùng ngày sẽ thăm tân Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ở trụ sở văn phòng Chính phủ.
Thế nhưng nay nguồn tin từ Washington D.C. cho ký giả Hạnh Dương biết rằng, vì tình hình bất ổn tại Việt Nam nên lịch trình chuyến viếng thăm Việt Nam dự trù bắt đầu ngày Chủ Nhật 22/5/2016 đến Hà Nội và sẽ rời Hà Nội vào trưa 24/5 để bay vào Saigon và sau đó sẽ rời Saigon bay di Tokyo Nhật Bản vào chiều ngày 25/5/2016.. Nay vì tình hình bất ổn tại Việt Nam nên lịch thăm Việt Nam đã được thay đổi như sau:
1- Máy bay Air Force One của TT Barack Obama sẽ đáp xuống phi trường Nội Bài vào nửa khuya ngày Chủ Nhật 22/5 đến rạng sáng 23/5/2016 giữa lúc phi trường Nội Bài sẽ không có ai ngoài nhân viên an ninh Hoa Kỳ và nhân viên không lưu thuộc Cụm Cảng Hàng Không phía Bắc của CsVN.
Việc máy bay đáp vào nửa đêm đã từng thực hiện trong chuyến TT Bill Clinton đến Hà Nội vào năm 2000; nhưng nay các vấn đề bố phòng nghiêm ngặt hơn.
2- Đệ I Phu Nhân Michelle Obama và 2 ái nữ là Malia Ann Obama, Natasha Obama đều không đi theo TT Barack Obama đến thăm Việt Nam vì lý do an ninh không bảo đảm.
3- Phái đoàn của TT Barack Obama được giảm bớt số lượng nhân viên chính phủ và các thành viên khác tháp tùng.
4- Hoa Kỳ đã đưa đến Hà Nội 5 chiếc máy bay vận tải lớn loại C5A với các xe chống đạn, xe cho đoàn tùy tùng an ninh, các trang thiết bị đặc biệt cho viễn thông, thông tin, an ninh tình báo, chống gián điệp, chống khủng bố.
5- Chiếc máy bay trực thăng đặc biệt của TT Barack Obama là chiếc Marine One cũng đã được tháo cánh quạt để chở đến phi trường quân sự của Hà Nội và đang được lắp ráp lại cánh quạt và bay thử. TT Barack Obama khi di chuyển trên đường phố thì có thể chiếc Marine One sẽ bay bên trên đoàn xe cùng với bán tiểu đội lính Siêu Đặc nhiệm SEALs.
SEALs là lực lượng đặc biệt của Hải quân Hoa Kỳ (Navy’s SEALs) viết tắt của “Sea, Air and Land Teams” thường gọi tắt và biết đến là SEALs.
Chuyến đi của TT Barack Obama đến Việt Nam lần nầy có 2 Tiểu đội SEALs, bao gồm 6 người ngồi trên Trực thăng Marine One, 12 người ngồi trong 2 xe Chevrolet chạy theo sau xe của TT Barack Obama và 6 người giữ nhiệm vụ đặc biệt. Trong số nầy có những thiện xạ chuyên bắn nhanh và bắn sẻ.
6- Số lượng Quân khuyển (Chó nghiệp vụ) với cấp bậc cao trong chiến công và quân vụ đã được đưa đến Việt Nam tăng gấp 3 lần so với chuyến viếng thăm trước đây của TT Bill Clinton đến Việt Nam năm 2000.
7- Hoa Kỳ đưa đến Việt Nam mọi thực phẩm, nước uống cho TT Barack Obama và phái đoàn tùy tùng; kể cả bục của Tổng thống đứng đọc diễn văn và bục lên xuống máy bay. Các thức ăn của Việt Nam mời TT Barack Obama trong yến tiệc sẽ được an ninh Hoa Kỳ dùng kỹ thuật Scan chớp nhoáng để biết được có hay không thuốc độc hoặc chất phóng xạ chứa trong thức ăn, nước uống và rượu mời.
8- Về lịch trình làm việc, theo tin tiết lộ cho hay đúng 9:05AM sáng Thứ Hai 23/5/2016 thì xe của TT Barack Obama sẽ đến ngay cỗng của Phủ Chủ tịch nước để thăm tân Chủ tịch Trần Đại Quang. Cuộc chào đón theo nghi lễ quốc khách diễn ra tại Phủ Chủ tịch nước với hàng quân danh dự.

Phía Bắc kinh can thiệp cấm csVN bắn 21 phát súng đại bác đón chào TT Barack Obama như đã từng bắn đại bác chào đón Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đến thăm Hà Nội vào ngày 05-11-2015 do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp đón.

11:00am TT Barack Obama sẽ đến văn phòng Trung ương đảng csVN để thăm xã giao Tân Tổng bí thư nối ngôi Nguyễn Phú Trọng.
Buổi chiều Thứ Hai 23/5/2016 TT Barack Obama sẽ thăm tân Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và hội đàm về 3 vấn đề quan trọng.
Buổi tối Thứ Hai 23/5, Chủ tịch nước Trần Đại Quang sẽ tổ chức quốc yến khoản đãi TT Barack Obama và phái đoàn Hoa Kỳ tại Phủ Chủ tịch nước.
Sáng Thứ Ba 24/5/2016, TT Barack Obama sẽ tiếp tục thảo luận về vấn đề TPP và Biển Đông và có thể sẽ có một diễn văn trước khi rời Hà Nội để vào Saigon vào buổi trưa 24/5.
Tại Saigon, TT Obama sẽ có cuộc họp với các doanh nghiệp Việt Nam và có đọc một diễn văn với Tổ chức Thanh Niên Trẻ Á Châu. TT Obama và phái đoàn sẽ ngủ đêm 24/5 tại Saigon và trưa hôm sau 25/5/2015 sẽ bay đi Nhật Bản dự Hội nghị Thượng đỉnh G-7 trong hai ngày 26 và 27/5/2016. Ngày 28/5 TT Barack Obama sẽ thăm thành phố bị Mỹ dội bom Nguyên tử Hiroshima.
Trong thời gian đến Hà Nội, TT Barack Obama sẽ đề cập tới 3 vấn đề trọng yếu:
a/. TT Barack Obama sẽ hỏi thẳng và muốn Thủ tướng csVN Nguyễn Xuân Phúc trả lời dứt khoát là chế độ csVN còn giam giữ người chiến binh Hoa Kỳ nào từng tham gia chiến tranh Việt Nam trước khi Cộng sản Bắc Việt chiếm Saigon vào 30-4-1975 hay không? Hoa Kỳ muốn câu trả lời dứt khoát Có (Yes) hay Không (No) để Hoa Kỳ sẽ có chính sách tiếp theo về vấn đề tù binh Hoa Kỳ và chương trình MIA thu hồi hài cốt quân nhân Mỹ hy sinh tại chiến trường Việt Nam.
Hiệp hội các cựu tù binh và cựu quân nhân Hoa Kỳ tham chiến tại Việt Nam cho hay csVN hiện còn giam giữ một số tù binh Hoa Kỳ và chuyển qua cho Trung Quốc giam giữ rất tàn ác. Trung quốc đang muốn dùng số tù binh nầy do csVN gởi giam để làm điều kiện ép buộc Hoa Kỳ nhượng bộ trên Biển Đông. Hiện có tin Trung Quốc đã chuyển số tù binh Hoa Kỳ do csVN gởi giam nay đưa ra các khu đảo do Trung Quốc thiết lập căn cứ quân sự trên Biển Đông để làm bình phong đỡ đạn vì sợ Hoa Kỳ có thể tấn công!
b/. Vấn đề nhân quyền cho Việt Nam là trọng tâm chính sách của Hoa Kỳ đối với nước Việt Nam Cộng sản. Qua các thương thuyết với đại diện Bộ Ngoại giao trong thời gian gần đây, Hà Nội đồng ý trả tự do cho một số nhân vật tranh đấu cho nhân quyền, tranh đấu cho tự do báo chí hay tự do tôn giáo đã bị csVN bắt bớ, xử án. Hà Nội đề nghị trả tự do cho vài nhân vật như Trần Huỳnh Duy Thức, Luật sư Nguyễn Văn Đài, thôi quản chế đối với Lê Thị Công Nhân; trả tự do cho Blogger Người Buôn Gió tức ông Bùi Thanh Hiếu.. Danh sách lối 7 người. Nhưng quan điểm của Hoa Kỳ không phải chỉ đòi hỏi tự do cho một vài tù nhân, mà đòi buộc CsVN phải thay đổi chính sách tôn trọng nhân quyền theo Hiến Chương của Liên Hiệp Quốc mà nước CHXHCNVN đã ký tên tôn trọng.
Về vấn đề nầy, tin tiết lộ cho hay rằng tình hình nội bộ của csVN nay chia thành 2 phe rất rõ rệt. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và tân Chủ tịch nước Trần Đại Quang theo Trung Quốc và dùng lực lượng Công an đàn áp, bắt bớ dân chúng biểu tình đòi môi trường sạch và đòi minh bạch vụ cá biển chết hằng loạt ở các tỉnh miền Trung. Trong khi phía Quân đội Nhân dân, sau khi đã loại trừ Đại tướng thân Trung Quốc Phùng Quang Thanh ra khỏi hàng ngũ, nay muốn độc lập với Trung Quốc để bảo vệ đất nước và nhân dân Việt Nam mặc dầu ông Nguyễn Phú Trọng là Chủ tịch Quân Ủy Trung ương scVN.
Vì lập trường của Quân đội Nhân dân Việt Nam như thế nên Hoa Kỳ đồng ý sẽ tháo bỏ lệnh cấm vận bán vũ khí sát thương và công nghệ cao cấp cho Bộ Quốc phòng Việt Nam. Chương trình nầy đã bị Trung Quốc tìm cách ngăn cản trong tháng vừa qua.
Tin tiết lộ cho hay rằng với sự tiếp tay của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Đại tướng Công an nay là Chủ tịch nước Trần Đại Quang, đã thỏa thuận cho Trung Quốc thả chất độc vào Biển Đông qua ống xả ngầm nước thải của Nhà máy Formosa trong khu Công nghiệp nhượng quyền tô giới 70 năm của csVN giao cho Trung Quốc toàn quyền quản lý ở Vũng Áng.
Vụ xả chất độc vào Biển Đông giết chết mọi mầm sống và sẽ theo nước biển ngập tràn vào Đồng Bằng Sông Cửu Long sẽ làm cho Ngư dân lẫn Nông dân Việt Nam chết thảm.. Điều nầy sẽ tạo nên cơn phẩn nộ của dân chúng đứng lên biểu tình.. Tổng bí thư
Nguyễn Phú Trọng khi thấy dân biểu tình, đã đến Vũng Áng thăm như một hành động xác minh sự đồng lõa với Trung Quốc; trong khi cả Nguyễn Phú Trọng và Đại tướng Công an Chủ tịch nước cho lệnh đàn áp dân chúng tối đa theo chỉ thị của Bắc Kinh.
Trung Quốc nghĩ rằng khi đàn áp như thế sẽ gây chấn động khắp thế giới và làm cho Quốc hội Hoa Kỳ ngăn cản TT Barack Obama không giải tỏa cấm vận bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Thế nhưng điều mà Trung Quốc và phe của Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang đang chủ trương sẽ không đạt kết quả vì TT Barack Obama sẽ quyết định tháo gỡ lệnh cấm vận và sẽ bán vũ khí sát thương và công nghệ cao cấp cho Bộ Quốc phòng csVN trong dịp TT Obama viếng thăm Hà Nội.
c/. Vấn đề Biển Đông và TPP (Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương – Trans-Pacific Partnership).
Về vấn đế Biển Đông, tin cho hay rằng lập trường của Hoa Kỳ không can thiệp vào tranh chấp; nhưng Hoa Kỳ khẳng định các đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc trên toàn thể Biển Đông và trên các đảo tranh chấp là bất hợp pháp và Hoa Kỳ không công nhận. Hoa Kỳ khẳng định quyền lợi của Hoa Kỳ trên Biển Đông qua các thăm dò dầu khí trước năm 1975 và Hoa Kỳ bảo vệ quyền tự do hàng hải và hàng không quốc tế đi qua Biển Đông.
Tàu ngầm không người lái của Hoa Kỳ

Lập trường của Hoa Kỳ là nếu Việt Nam cần bảo vệ chủ quyền đúng theo luật pháp quốc tế thì Hoa Kỳ sẽ giúp; nhưng nếu csVN theo Trung Quốc hay Nga để đối chọi lại quyền lợi Hoa Kỳ và các quốc gia đồng minh của Hoa Kỳ trong khu vực thì Hoa Kỳ sẽ có biện pháp để bảo vệ quyền lợi của Hoa Kỳ.

Về TPP, TT Barack Obama vừa phát biểu tại buổi nói chuyện ở Hoa Kỳ rằng “Không đáp ứng các điều kiện về công đoàn, Việt Nam sẽ bị loại khỏi TPP”. Hoa Kỳ cảnh báo csVN về các tệ nạn vệ sinh thực phẩm, gian xảo trong cách chế biến, sản xuất và dùng lao động trẻ em. Bên cạnh đó, vấn đề nhân quyền cũng sẽ là điều kiện TT Barack Obama đặt ra các tiêu chuẩn mà csVN cần phải thực thi để được tham gia Hiệp ước Đối tác Xuyên Thái Bình Dương TPP.
Tin tiết lộ nói rằng việc TT Barack Obama quyết định thay đổi vào phút chót lịch trình đến thăm Việt Nam là hoàn toàn vì lý do an ninh. Hạm Đội Thứ 7 đang bố phòng sẵn sàng, trong khi 4 Chiến Hạm với hệ thống Hỏa tiển hành trình tầm xa sẵn sàng ứng phó nếu có những manh động nào từ phía Trung Quốc hay phe thân Trung Quốc trong hàng ngũ lãnh đạo csVN gây ra bất trắc cho chuyến công du Việt Nam của TT Barack Obama.
Hải Quân Hoa Kỳ cũng dùng số lượng lớn các loại Tàu ngầm không người lái “Robotic Submarine” để sẵn sàng đối phó với các Tàu ngầm của Trung Quốc hoạt động dưới lòng Biển Đông. Trong khi rất cao trên không phận Việt Nam, vùng Biển Đông và trên bầu trời các nước ASEAN, rất nhiều máy bay không người lái “Drones” sẽ bay quan sát và sẵn sàng chiến đấu. Những máy Không người lái nầy được điều khiển từ một căn cứ ở sa mạc Nevada Hoa Kỳ.
TT Barack Obama sẽ ở một đêm và một ngày rưởi tại Hà Nội từ sáng 23/5 đến trưa 24/5 sẽ đến Saigon và cũng sẽ ở lại một đêm và một ngày rười làm việc tại Saigon cho đến khi ông rời Tân Sơn Nhất vào chiều 25/5/2016. Tại mỗi nơi, có 3 khách sạn được dự kiến TT Obama ngủ đêm nhưng chưa xác định nơi nào cụ thể. Tuy nhiên khách sạn nơi TT Barack Obama ngủ đêm phải có chỗ đậu trực thăng trên nóc và có chỗ cho các trực thăng từ các chiến hạm Hoa Kỳ bay vào giải cứu can thiệp nếu có bất trắc xảy ra.
Có dự kiến các nhân vật đối kháng và tổ chức Xã hội Dân sự Việt Nam muốn gặp TT Barack Obama nhưng chưa có tin tức cuộc gặp gỡ cụ thể.
Trong một chương trình công nghệ cao, có tin cho hay Hoa Kỳ đã cho phép dân sự hóa một số các công nghệ kỹ thuật cao lâu nay sử dụng trong quốc phòng nay được dùng cho ngành viễn thông (Telecom) hoàn toàn không qua Cáp Quang học (Optic Cable) như đang sử dụng trên thế giới. Hiện nay khả năng truyền dẫn số liệu Data dùng cho viễn thông chỉ ở mức 100 Mb cho các điện thoại Smart Phones để chuyển cuộc gọi hay tải xuống các hình ảnh. Ngành viễn thông đang cố gắng mức truyền tải lên đến G5 tức khoảng đến 3 Gb.
Các loại hỏa tiễn tự hành và định vị mục tiêu trong Không quân Hoa Kỳ sử dụng mức chuyển tải tín hiệu tối 250 Gb trong 1 giây đồng hồ. Nay Không lực Hoa Kỳ cho phép nhà phát minh lâu nay làm việc độc quyền cho US Air Force được quyền bán ra một phần của Patent truyền dẫn số liệu data lên tới 50 Gb trong 1 Giây đồng hồ (50.000 Mbs/Second) có nghĩa là khả năng vừa chuyển lên và tải xuống 25 cuốn phim truyện trong 1 Giây đồng hồ.
Hiện nay Việt Nam phải dùng Cáp Quang từ HongKong kéo về đến Hải phòng để qua cỗng chuyển vào đất liền rồi theo cáp dây đồng chôn dọc quốc lộ chuyển các cuộc gọi đến mỗi tỉnh thành khắp Việt Nam. Mức chuyển tải chỉ lối 50 Mb/1 Phút. Cáp Quang thường bị Trung Quốc dùng tàu cắt phá. Nếu khi có chiến tranh, Cáp Quang bị cắt sẽ không thể nào liên lạc được.
Một Công ty Hoa Kỳ có tên là “Pea Talk, Inc.” đã đấu thầu được công nghệ cao về Viễn thông nầy và đang bắt đầu chuyển công nghệ nầy hướng đến Châu Á mà Việt Nam sẽ có thể là nước đầu tiên được hỗ trợ để thoát ách Trung Quốc cắt Cáp Quang! Theo công nghệ mới, chỉ cần đặt những hộp nhỏ chứa con “chip điện tử” phát tín hiệu lên và xuống thẳng từ vệ tinh quốc phòng cao nhất của Hoa Kỳ, sau đó các “chip điện tử” nầy đặt cách nhau khoảng 26 Km thì toàn vùng được phủ sóng Wireless. Ví dụ ở Thủ Đức đặt 1 con “Chip”, trung tâm Chợ Bến Thành đặt 1 con “Chip” và Phú Lâm xa cảng Miền Tây đặt 1 con “chip” viễn thông thì toàn bộ thành phố Saigon được phủ sóng Wireless. Các Quốc gia nhiều đảo nhỏ cách nhau như Philippines, Indonesia đang thương thuyết với Công ty Pea Talk để ký kết nối mạng Wireless cho tất cả các đảo thuộc quốc gia của họ. Việt Nam có thể sẽ được hưởng nhiều chương trình công nghệ cao sau khi TT Barack Obama hủy bỏ lệnh cấm vận và cho phép bán vũ khí sát thương và công nghệ kỹ thuật cao cho csVN.

Read Full Post »

QUỐC YẾN

Tranh Kúm
TiecNgoaiGiao

Read Full Post »

Older Posts »